RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 20
- Uk..ngủ đi nhưng nhớ kêu Kasumi dậy nhá
- Con bé mới chuyển vampire mà..đang mệt lắm..ta cũng thấy rã rời với
cơ thể này đây này.
Vừa nói nó vừa trèo lên giường..
- Kệ..gọi đi
- Biết rồi..ta go to bed đây
-
Nó nằm xuống giường, đôi mắt khép hờ..nhanh chóng chìm vào giấc ngủ..
Cả đám người lố nhố mắt tròn mắt dẹt hết nhìn Kito rồi quay sang nhìn cái
mặt vênh vênh đắc thắng của Gasun ( nhìn cái mặt ni muốn cầm dép lia tới
tấp). Cuối cùng lại chằm chằm ngó con bé đang ngủ.
Chợt con bé mở to mắt …..ngơ ngác nhìn xung quanh..tuy hơi giống kiểu
công chúa tỉnh dậy trc mắt hoàng tử nhưng đây lại lố nhố những 5 tên hoàng
tử mà mỗi đứa một kiểu biểu lộ….Và công chúa của chúng ta cũng không
dịu dàng mắt nai ngơ ngác e thẹn nhìn hoàng tử mà……
- Nhìn cái gì mà nhìn.. Chưa thấy người đẹp bao giờ à..
Choáng…
Mà đúng choáng thật….
- Có vẻ con bé kasumi này kiêu hơi trước…
Gasun gật gù, tay vuốt cằm ( Puki:ko có râu..vuốt làm chi..Gasun: kệ
ta…..đẹp trai mà)
Chợt hắn nhếch mép..
- Người đẹp thì đầy ra..mỗi tội thấy lạ khi có con heo nằm trên giường
trong nơi đẹp thế này thôi.
Bùm……Tia lửa băn svề phía Gasun, hăn snhanh chóng né tránh..
- Cẩn thận cái miệng ngươi.

Hăn slại nghênh ngang trèo tót lên cửa sổ..
- Sao lại nóng thế nàng Kasumi chính gốc yêu dấu của ta…
- Cái gì..thế chẳng lẽ lâu này….Kasama..vậy con bé còn sống.. Kasumi
cảm xúc nhất thời phức tạp..nửa vui sướng nửa lo lắng..
- Ha..ha..ngươi biết nhiều hơn ta tưởng đấy Gasun
Kito chậm rãi bước về phía giường, quỳ xuống dưới chân con bé.
Kidosun nghiêm mặt nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí;
- CÚT…
- Xin lỗi ngài nhưng tầm quan trọng của tôi còn quan trọng hơn ngài
bây giờ
- Ý gì?
- Ha…ha..ta cũng nên hé lộ chút bí mật nhỉ….
- Kito..kasumi chậm rãi lên tiếng
- Dạ..chủ nhân…
- Ta khó chịu…..thân xác kia đâu
- Dạ..vậy sẽ dời hồn ngay bây giờ sao
- Ukm
- Nhưng ..bọn họ
- Đuổi hết ra ngoài..
- Vâng
Kito quay lại nhìn bốn kẻ
- Mời các vị ra khỏi căn phòng này. Tôi sẽ cho mọi người biết rõ mọi
việc sau.
- Đâu dễ dàng như thế..Kidosun đưa tay vuốt vuốt mái tóc che nửa
khuôn mặt..mỉm cười ngạo nghễ…. Ta đã tốn công dưa cố ấy tới đây lẽ
nào lại dễ dàng giao vào tay các người
- Mong ngài đừng làm khó tôi..kito gằn giọng
- Mọi việc sẽ do ta quyết định…kidosun bá đạo tuyên bố..
Bỗng..
- Câm mồm..cút hết cho ta
Tiếng hét uy lực vang lên. Cả bọ bỗng chốc rợn cả tóc gáy. Quả thật có cái
gì đó rất đáng sợ tót ra từ cô gái này..khác hẳn cảm giác khi mới tỉnh dậy…
- ra thì ra..có gì mà hét..điếc cả tai…
Gasun miệng huýt sáo đi ra rồi lần lượt sau đó đám người lố nhố aqáy cũng
ra hết khỏi phòng
Kito vung đôi tay, một làn gió lạnh tràn vào kèm theo vô số bông tuyết . Hắn
rút một chiếc lông trên người rồi quỳ xuống chan Kasumi
- Xin thất lễ với người nhưng….
- Được
Con bé đặt ngón tay vào giữa trán . Một quầng sáng phát ra bao trùm căn
phòng, những cánh hoa luli trắng rơi lả tả.. Từ sau vai..đoi cánh trắng dang
rộng…đưa tay rút nhẹ chiéc lông..khẽ nhăn mặt rồi trở về vẻ lạnh lùng
Kito cầm lấy 2 chiếc lông tung giữa không trung. Quầng sáng đỏ chiếu vào..
Một lúc sau hiẹn ra một cô gái có vẻ ngoài I hệt vị nữ vương truỳen thế kia
nhưng đang ngủ
Kasumi bước đến bên cạnh hôn nhẹ lên trán cô gái…cả ngwoif cô như bừng
sáng đầy sức sống
- Kito…dời đi
- Vâng
Cả căn phòng bừng sáng lên kéo theo vô số tinh linh
Nhẹ nhàng ôm cô gái vào lòng, Kasumi thì thầm:
- Đã đến lúc trở về với cơ thể thực rồi chị ak.
Kito dùng bình thủy lân, ngón tay xoáy một vòng tròn vào không khí thì
Kasumi đưa tay chặn lại:
- Gượng đã..
- Có chuyện gì ..thưa chủ nhân
- Cứ để ta..
Ngón tay cầm lấy mặt dây chuyền hình lưỡi kiếm bỗng nhiên sáng rực. Một
đường máu tươi hằn trên ngón tay, nhỏ giọt…..Kito hoảng hốt quỳ xuống..
- Chủ nhân…
- Không sao…vết thương này đã thấm vào đâu so với nỗi đau mà chị
phải chịu đựng….
- NHưng người….
- Một chút máu thôi mà
Ngón tay tách nhẹ đôi môi cô gái, một giọt máu xanh lăn dài xuống miệng.
MỘt lúc, hàng mi cô gái rung rung…
- Chị…Kasumi không kiềm chế được cảm xúc, sung sướng kêu lên.
- A…cái đầu mik….đang ngủ ngon mà
Cố gái ngơ ngác nhìn người trước mặt rồi quay lại nhìn bản thân
- Hơ..hơ…ai đây..Vậy là hoàn xác rồi ak
- Vâng ạ
- Ôi cuối cùng cũng có cơ thể thực, đã được làm chủ thân xác
mik……Hu….hu
Như một đứa trẻ..cô gái òa khóc , ôm chầm lấy Kasumi mà nức nở. Lạnh
lùng như con bé mà hàng mi cũng ươn ướt
Quả thật đc trở lại với chính cơ thể mik không hạnh phúc nào tả nổi.
Nghe tiếng khóc không ai bảo ai, bốn kẻ lao vào như cơn lốc và như trời
trồng đứng nhìn hai cô gái giống hệt ôm nhau khóc trước mặt
Bất ngờ xen lẫn sửng sốt
Kahanda nhìn kĩ khuôn mặt hai người con gái, gằn giọng:
- Là cái quái gì đây? Sao các người dám đưa hình ảnh Kasama ra đùa
giỡn
- Anh….giật mik với tiếng nói, cô gái đứng dậy tiến đến trước mặt
Kahanda……Là em đây mà
- Nói dối, cách đây 16 năm..Kasama đã bị giết bởi bàn tay của tên đó
vừa nói, hán vừa chỉ tay hướng Kito mà hét
- Không…là em
- Âý…ấy..ngươi cứ bình tĩnh..Kito cười xòa…để ta kể rõ ngươi
nghe..Mà tất cả ngồi xuống đi chứ..sao đứng hết thế này
Kidosun bắt chéo chân, cao ngạo ngồi trên ghế salon
Takashi im lặng, nhàn nhã bước tới ghế
Gasun lại trèo tót lên cửa sổ, nhẩn nhơ trêu đùa mấy giàn hoa tigon.
Kahanda thì bực mik , tức giận ra mặt, chẳng thèm nhúc nhích
Kito cười rạng rỡ nói lớn:
- Chương trình kể chuyện cho bé đêm khuya bắt đầu.
Nghe thế, Kasama bụm miệng cười, Kasumi mắt ngó lơ ngòai cửa sổ ai ngờ
gặp phải Gasun. Thế là song song buổi kể chuyện có một trận đấu mắt.
khuôn mặt Kahanda đc thể lại lửa giận ngùn ngụt. Ngỡ như chỉ cần Kito
khuấy tung luồng không khí ấy một lần nữa thôi là sẽ đón lấy cái chết.. hình
như hắn bik điều đó nên cũng đi vào chủ đề chính.
- Câu chuyện xin được phép bắt đầu. Một đêm nọ trời đầy sao, trăng
tròn vành vạnh, làn gió mạnh mẽ như trận cuồng phong. Đúng 12 h, khi
ngôi sao Thiên Kim rời vị trí đén hòa quyện với mặt trăng thì trời chuyển
giông mạnh. Mặt trăng lúc này bị bao trùm bởi một màu đen chết chóc.
Từng đợt gió xóay mạnh, ào ào, cây cối đổ rạp……
- Ngươi tả hết cảnh chưa? Kidosun chăm chú nhìn Kito, buông lời.
- Chưa..mát cả hứng . Trong lâu đài nguy nga. Cụ thể là lâu đài của tộc
Royal bây giờ, phu nhân đang trở dạ. Đúng lúc hai tiểu công chúa ra đời,
ngôi sao Thiên Kim ấy rơi vào tòa lâu đài và hạ ngay giữa trán chủ nhân.
Như chiếc chìa khóa gặp đúng ổ, những ngôi sao còn ẩn mình trên cơ thể
chủ nhân đồng loạt bừng sáng, khí chất Nữ vương theo đó tỏa ra không
gian…
- Ukm….hình như hồi nhỏ ta cũng đã ngửi thấy mùi gì đó nhưng một
lúc lại chẳng nghe gì nữa…..Kidosun gật gù
- Đúng vậy. Ngài không thể phát hiện ra nó đã đc giữ lại. Chính xác
hơn là đã đc phong ấn. Sinh mạng hai đứa trẻ được gắn liền vs nhau. Sự
tồn tại của Kasama chính là chìa khóa phong ấn cho chủ nhân.
- Hòan tòan bịa đặt…các ngươi vì muốn thỏa mãn thú vui nhất thời mà
*** hại Kasama. Kahanda tức giận nhảy tới nắm lấy cổ áo Kito
- Hừ,,bịa đặt sao….chẳng lẽ ngài muốn mất luôn cả hai đứa em của
mik. Đối với ngài, chủ nhân không phải là em sao?..Khi chủ nhân ra đời,
ta cũng đã được triệu tập đến để gĩư phong ấn..
- Kito..thôi ngay..Kasumi hét lên
- Xin chủ nhân thứ lỗi. Tại hạ không thể..
- Kito……Kasumi gằn giọng
- Anh Hai..em vẫn còn sống đây mà. Kasama thấy thế, vội vã đứng dậy.
- Kahanda…Kasama..các ngươi nên cảm ơn chủ nhân mới phải. đangs
lẽ Kasama đã chầu diêm vương . Khi ta định phá tan cái xác khô kiệt ấy,
chủ nhân đã cầm lấy tay ta….
- Nói dối..hòan tòan bịa đặt..Kahanda lắc đầu phủ nhận, hét lớn
- Chẳng cần ngươi phải tin làm gì. Sự thật là thế. Hai lựa chọn. Tin
hoặc Không.
Kasumi lạnh lùng buông một câu, ánh mắt lơ đãng nhìn mặt trăng nhưng
thực sự lòng cô đáu đớn vô cùng. Cô có phải là em gái hắn hay không bởi vì
trong mắt hắn hình như chỉ có Kasama.
- Nếu như đó là sự thật thì tại sao không để Kasama trở về vs xác mik
sớm hơn…Takashi im lặng hồi lâu, ms hỏi.
- Phong ấn..ngươi nhó chứ. Hôm nay chủ nhân mớ trở về đúng vs vị trí,
vai trò của mik. Chỉ khi đó Kasama ms hết nhiệm vvụ và ms có thể về cơ
thể cũ.
Kito nhanh chóng trả lời.
- Vậy bao lâu nay, người tiếp xúc với ta là ai…..Kidosun giật mik hỏi
lại.
- Chủ nhân hoặc cũng có thể là Kasama…Tất cả đều có thể.
Takashi như người mất hồn, gằn từng giọng một
- Vậy người từng sống vs chúng tôi lâu nay là ai?? Là Ai????Người gặp
tôi lần đầu tiên tại trường học là ai????
- Điều này..có thể là…..Kito nghĩ ngợi định cất lời
- NGƯỜI TÔI MUỐN HỎI LÀ kASUMI
Con bé ngước mắt lạnh lùng nhìn những nét đau khổ chạy dọc trên khuôn m
mặt hốc hác nhưng vẫn khá điiển trai của Takashi, buông lời:
- Tôi không biết và…tôi không quen ngươi.
Và rồi nó nhìn lướt qua những khuôn mặt còn lại
- Và cả các người cũng vậy. Hãy quên tôi đi.
Gasun tưởng chừng như đã nắm trọn vẹn con bé trong lòng bàn tay. Và giờ
câu nói của nó đã khiến hắn phải giật mik. Hắn cứ nghĩ rằng việc mất trí nhớ
của con bé là giả. Tất cả chỉ diễn để phục vụ cho vở kịch này mà thôi.
Nhưng hắnkhông ngờ….mất trí nhớ….ròi một câu nói không biết hắn là ai.
Gasun hai tay đường gân xanh hằn rõ, giả vờ lạnh nhạt nhưng ánh mắt chan
chứa nỗi đau:
- Quên….quên ư….một tiếng quên dễ dàng vậy sao. Cô gieo rắc trong
lòng bao người mầm hi vọng rồi dễ dàng ngắt cành non mới nhú như thế
sao???
Kasumi khó chịu, ánh mắt đăm đăm nhìn Gasun.
- Tôi nói lại..TÔI KHÔNG QUEN NGƯƠI. VÌ THẾ ĐỪNG ĐƯA
BẤT KÌ QUÁ KHỨ NÀO ĐỂ RÀNG BUỘC TÔI.
Gasun nhìn thẳng vào Kasumi.
Im lặng.
Im lặng.
Một lúc sau, hắn quay người bước đi. trước khi ra khỏi căn phòng, hắn quay
người lại, nở một nụ cười rãng rỡ
- Vậy thì…hãy quay lại hai tháng trc nhé. Lúc em mới vào trường.
Nhưng lần này sẽ là ….TÔI THEO ĐUỔI EM.
Rồi bước đi không quên nhận xét “ trời hôm nay đẹp”
- HẢ?
Tất cả đồng loạt nhìn cái bóng mất hút trong màn đêm không khỏi giật mik.
Trên khóe miệng Kasumi, dấu vết một nụ cười vẫn còn rõ nhưng rất kín đáo.
Takashi đứng nhìn Kasumi hồi lâu cũng quay người bước đi, lao vút vào
màn đêm
Kidosun giật mạnh tấm màn trên bức tường lộ ra một bức ảnh lớn chóan gần
hết căn phòng.
Bỗng Kasama reo lên:
- Ơ….ảnh của tôi đây mà. Sao nó lại ở đây. Lần đó tôi trốn mọi người
tới công viên trung tâm.
- Cảm ơn em. Thế là đủ.
Kidosun mỉm cười mãn nguyện nhìn Kasama.
- Thật sự có phải là em không Kasama. Kahanda ánh mắt tràn ngập hi
vọng nhìn cô gái trước mặt.
- Vâng…là em đây mà. Em đã sống cùng nhà với anh qua cơ thể
Kasumi. Em đã xin ảnh đổi lớp mà thực ra hồi đó bị Kasumi xui khiến…..Cô
bé nháy mắt cười nhìn Kasumi, nó chỉ nhẹ gật đầu…….à..còn vụ thức ăn
nữa chứ.
Chưa dứt lời. cô đã bị Kahanda ôm chặt:
- Quả thực là em…vậy mà anh từng nghĩ sẽ không bao giờ có thể gặp
lại em.
- Vâng…chính em cũng đnag cảm thấy như mơ. Suốt mười sáu năm
qua, em đã sống cùng Kasumi. Một cơ thể hai linh hồn.
Kito khó chịu ra mặt, từ lúc có sự xuất hiện của Kasama thì Kahanda lờ hẳn
Kasumi đi, giống như suốt mười mấy năm qua hăn schỉ đuổi theo hình bóng
của Kasama trong Kasumi.
- Xin lỗi vì đã cắt ngang cuộc hội ngộ của hai người nhưng chủ nhân
cần nghỉ ngơi
- Hiện tại chúng ta cần về Kí túc xá đã. Lâu đài có lẽ chưa đc sắp xếp
lại. Kahanda chỉ dẫn.
- Mà nàng có thể ở đây mà. Kidosun nhìn Kasama cười.
- Sẽ không bao giờ. Ta không thể để em gái tại nhà kẻ giết cha mẹ nó.
Kahanda gằn giọng.
- Ơ…ơ…..ở đó là nghị viện xử lí chứ có phải tôi đâu..Kidosun nghe
Kahanda nói thé thì ủ dột.
- Mẹ…đúng rồi anh Hai ơi…chúng ta về nhà thôi.
Kasama hốt hoảng nhìn hắn . Hắn gật đầu rồi ngượng ngùng nhìn Kasumi:
- Em cũng đi luôn chứ.
Nó chẳng nói gì, lạnh lùng nhìn hắn rồi bước đi, trong đầu không ngừng tự
hỏi “ Mẹ…..bà là ai????”
Takashi vừa rời khỏi đó là lao ngay vào rừng. Dồn toàn bộ nỗi đau, tình yêu
bị quên lãng vào những đòn đánh. Bây giờ chẳng ai còn nhận ra một Takashi
trầm tĩnh trước mọi biến cố, một Takashi lạnh lùng như bao người ngưỡng
mộ bời vì đơn giản hăn cũng có trái tim. Nó cũng có giới hạn của nỗi đau.
Những thân cây gãy đổ nghiêng ngả. Đến khi chẳng còn đủ sức để vung đòn
nữa thì hắn mới ngồi sụp xuống gốc cây…vò đầu bứt tóc^^
- Quên…..Em nghĩ dễ dàng thế hả Kasumi. Nhưng rốt cuộc người tôi
yêu là ai.. Kasumi hay Kasama đây…Tôi yêu cái sự tự tin vô bờ bến của
em. Yêu sự hồn nhiên vô tư, sự hiếu thắng khiến người ta cũng kinh hãi
nhưng những nét dịu dàng đôi khi lại khiến người ta mềm lòng tưởng
chừng như em mong manh dễ vỡ…..điều đó là ai..là ai??????
Nước mắt mặn chát trên đầu lưỡi, chạy dọc trên gò má.
Có lẽ kẻ lạnh lùng ms đau khổ nhất.
- Giết chết con nhỏ đó cho ta….
Tiếng hét vọng cả khu rừng. Một đoàn người đuổi theo một cô gái, nét mặt
đầy vẻ thick chí. Mình đầy vết thương nhưng cô gái không ngừng tìm moi
jcách đánh lại chúng. Nhưng rồi đuối sức dần. Và cô nhìn thấy bóng người
ngồi dưới gốc cây. “ chỉ có hăn smới giúp đc mik’’..cô dặt cược tính mạng
vào gã. Cô lao nhanh tới gần gốc cây rồi ngất lịm.
- Giết nó đi. Con rang này dai sức gớm. Lấy đầu nó về gặp nhị tiểu thư
nhận thưởng, còn lại cho tụi mày tùy ý sử dụng.
Rồi cô ta cúi gần mặt cô gái:
- Haco…đừng hận ta..ta cũng chỉ là làm việc theo lệnh chủ nhân như
người mà thôi. Có trách thì gặp nhị tiểu thư mà tính sổ….ha.ha
Khi cô vừa quay lưng đi thì:
- Chà….chà..ỷ đông hiếp yếu cơ ak..chơi bẩn quá.
- Mày là thằng nào. Bò ra đây, bổn tiểu thư còn tha cho.
- Câu ấy phải để ta nói mới đúng chứ.
Bóng người đứng dậy tiến lại gần. Đến khoảng cách đủ nhìn rõ mặt đối
phương thì cô ta mặt cắt không còn giọt máu, hốt hoảng:
- Ta..a.ka.a..shi..ii..thiếu….gi..a..a
- Lớn giọng gớm cơ mà..sao lắp bắo không nên lời thế kia
- Thiếu…gia.a.
- Ta cũng nổi tiếng dữ ha…Hắn cười khẩy
- Danh tiếng thiếu gia..không ai là không biết.
- Ukm.thế xử thế nào nhỉ
- Dạ….xin đã thất lễ với ngài…rồi quay ra phía sau. Rút nhanh.
Đoàn người lủi nhanh, khu rừng lại yên tĩnh.
Hăn sũng định bỏ đi nhưng thấy người phía sau không có một biểu hiện nào
là sẽ tỉnh dậy ngay, hắn thở dài:
- Cô gái ạ…tôi chẳng bik cô là ai…nhưng..tôi mới thất tình..mà đúng
không nhỉ?
Hăn sgượng cười nhìn cô gái dưới đất. Rất xinh. Một khuôn mắt tựa thiên
thần dù bị đất cát che lấp.
Chơt, cô gái động đậy, hét lớn:
- Đại tiểu thư….cứu em..đại tiểu thư.
Rồi ngất lịm. Hắn chặc lưỡi:
-Đóng vai anh hùng cứu mĩ nhân một lần vậy. Rồi bế cô gái ra khỏi rừng.
Đứng trc tòa lâu đài đổ nát, ngổn ngang xác chết. Mùi tanh tưởi của máu
xộc hẳn vào mũi nhưng ai có mặt ở đó. Cảnh tượng trc mặt khiến Kasama
bàng hoàng tột độ. Không thể tin vào mắt mình, cô dùng cnáh tay chặn lại
những tiếng nấc nghẹn ngào, rồi đổ sụp xuống đất, nức nở;
- Tại sao??....tại sao???
Kahanda vội ôm con bé vào lòng, an ủi:
- Không sao mà..chúng ta sẽ tìm thấy mà.
Kasumi lặng người nhìn sự hoang tàn trc mặt. Trái tim bát giác nhói đau. Rõ
ràng nó không biết nơi này là đâu nhưng sao hình ảnh này cứ xoáy ssâu vào
tim nó. Nó bất giác lùi lại, trái tim đau đớn nhói buốt liên hồi khiến nó suýt
khuỵu xuống, trong đầu một mảng trắng không thấy kí ức. Kito vội vã đỡ
lấy, hoảng hốt:
- Chủ nhân..
- Không sao..đưa ta vào lâu đài
- Vâng.
Tiến lại gần Kasama, nó khẽ thì thầm:
- Chị cứ ở đây. Em sẽ tìm ra..chị không phải lo gì cả.
- Để….a….anh đi cùng
Kahanda ngượng ngùng lên tiếng khi thấy hai người rời đi. Nó không
ngoảnh lại chân vẫn bươc đều:
- Không cần. Ỏ lại mà chăm sóc chị ấy. Mọi việc tôi sẽ lo
Đặt những bước chân nặng nề lên bậc thang, Kasumi dừng lại hít một hơi
dài. Rõ ràng ngay từ khi đặt chân tới đây, nó đã ngửi thấy một mùi vampire
thuần chủng rất riêng biệt. Mùi đó rất rất quen nhưng nó lại không thể nhớ ra
đó là của ai.
Cả hai thận trọng đi giưa những đống ngổn ngang đổ vỡ, thây đầy la liệt
nhưng sao toàn chỉ là xác khô thế này. Và trước ắmt họ, những cơ thể người
lúc nhúc. Tiếng hút máu ghê rợn vang lên.
- A…a….a….chẹp..chẹp..quả là máu cấp B.
- Trên cả tuyệt vời…
- Lão già….máu ngon quá…..ha..ha
- Khà…khà…..
- ……….
Trước mặt họ, cảnh tượng náo nhiệt của những loài hút máu đã tập trung về
đây. Kasumi cảm thấy lửa giận ngùn ngụt, hét lớn:
- Một bọn vô phép tắc. Dám tới tận đây để giở trò dơ bẩn.
Tất cả đồng loạt dừng lại. đưa mắt nhìn bóng kẻ trước mặt. Mắt sáng lên.
Một vài tên rung lên, cười sung sướng:
- A…thuần chủng….Máu ..tuyệt..
- Xử đi..máu của ta….
- Dám vô lễ với chủ nhân. Bọn vampire thấp hèn.
Kito tức giận, vung tay. Quầng hào quang tràn ngập căn phòng. NHững
tiếng đứt phựt liên tiếp kèm theo tiếng la hét ghê rợn..
- A..a……đầu của ta…..
- A…….A……A…a….
- Đi thôi…
Chẳng khác nào Nữ thần, Kasumi kiêu hãnh bước đi trên nền nhà còn la liệt
xác vampire đang rỉ máu tươi.
- Rõ ràng là có gì đó không ổn đúng không Kito. Ta ngửi thấy mùi
vampire thuần chủng.
- Vâng…thưa chủ nhân.
Cả hai đi đến trước một căn hầm. Cánh cửa là những tảng đá dày xếp chồng
lên nhau.
- Chủ nhân…xin người lùi ra.
Kito dùng tay vẽ một vòng xoáy lớn rồi ẩy mạnh luồng không khí ấy vào
cánh cửa. Nhưng cánh cửa ấy không những ko bị phá hủy, nó còn đẩy lại
toàn bộ lực vào Kito. Hăn slùi sau mấy bước, tay ôm lấy ngực. Rõ ràng l;à
hăn skhông lường trc đc việc này.
- Cứ để ta.
Kasumi bước về phía phải của cánh cửa. Ấn nhẹ một hòn đá. Cánh cửa tự
động mở ra.
Kito sững sờ;
- Chủ nhân, người……
Nhưng chnhs Kasumi lại càng ngạc nhiên hơn. Rõ ràng không hề nhớ bất cứ
điều gì. Tại sao nó lại có thẻ mở dc cánh cửa này. Chẳng lẽ nơi này, nó đã
đến nhiều đén mức còn lưu lại trong tiềm thức.
Bỗng một luồng ánh sáng mạnh bay về phía hai người. Kito hoảng hốt đầy
Kasumi ră, một mik gánh chịu.
- Hự..
Hăn khụyu xuống, miệng thổ huyết. kasumi lại gần:
- Kito, thế nào rồi?
- Không sao. Chủ nhân không bị thương gì chứ.
- Taị hạ ổn.
- Vậy ta đi tiếp chứ.
- Ukm…nhưng ngươi….
- Không sao nữa.. người đừng quên tôi là linh thần.
Kasumi đứng dậy, tiến lại về phía cánh cửa. Nói giõng rõ ràng:
- Ta đén đây để cứu các ngươi.
Một giọng nói trung niên vọng ra:
- Nói láo. Hãy về bảo với Kidosun và Bọn Nghị viện rằng Johanki này
không dễ chết thế đâu. Thù này nhất định ta trả đủ.
- Chúa tể…là Tiểu thư và Kito….kito nói lớn.
- Cái gì….
Giọng người đàn ông trở nên vui sướng. Bóng một người lao nhanh ra hành
lang, hét lớn:
- Kasumi bé bỏng của ta. Cuối cùng con cũng an toàn.
Người đàn ông ra sức ôm lấy cô gái vào lòng. Kasumi thì đờ người ra. Rõ
ràng nó rất vui, rất sung sướng nhưng tại sao một chút cma rxuc scũng
không thể biểu lộ. Nó lạnh lùng hỏi, :
- Mẹ con đâu.
Người đàn ông giật mik buông con bé ra rồi quỳ sụp xuống đất:
- Xin lỗi con. Ba đã không thể bảo vệ nổi mẹ con. Ba thật vô dụng.
Ông khóc rấm rứt. Kasumi cũng quỳ xuống, ôm lấy rồi vỗ vai ông:
-Ông..a….ukm….Ba đã hết sức rồi. Để con đi gặp mẹ.
Trên chiếc giường rộng, người phụ nữ xinh đẹp đang chìm sâu vào giấc ngủ
thiên thu. Nhưng trên môi vẫn nở một nụ cười mãn nguyện.
Nó thấy đau nhói trong ti, nước mắt trên mi tuôn theo nhau chảy. Rõ ràng
bây giờ nó cần một bơ fvai nhưng người anh nó đã coi nó nnhư người xa lạ.
NHưng đén khi định thần, nó không hiểu tại sao nước mắt mik lại rơi. Nó
không bik bà ta đã đối xử, đã yêu thương với nó như thế nào. Nhưng sao cái
chết của bà ta lại khiến nó đau đến vậy.
Kí ưc của nó…….giờ ở đâu…Ở đâu…
…..Ở đâu…………….
- Bây giờ con sẽ hồi phục lại toàn bộ lâu đài. Hãy mai táng mẹ ở nơi
trang trọng nhất.
- Việc mai táng là không cần thiết. Ba sẽ khiến trong vòng 1000 năm,
mẹ con sẽ hồi tỉnh. Ong nói chắc nịch.
- Ukm.
Nó gật đầu rồi quay sang Kito:
- Chúng ta đi.
- Vâng..chủ nhân
Ông Johanki vội vã gọi:
- Hãy nói cho ta. Con còn nhớ ta không???
Im lặng.
Nó không trả lời rồi đi ra khỏi căn hầm. Đến trc cửa, giọng nó vọng lại:
- Tôi sẽ khiến thời gian trả lại toàn bộ kí ức. Đến luc sđó ông có thể hỏi
lại tôi. Còn bây giờ ……..KHÔNG.
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 21
Bốn người bước chân vào trường. Trên sân trường học sinh đứng tum năm
tụm ba trò chuyện, bàn tán nhưng khi nhìn thấy họ thì im bặt. Một vài cô gái
mạnh bạo chạy lại gần Kahanda:
- Hội trưởng, anh không sao chứ.
- Tôi vẫn ổn. Cảm ơn sự hỏi thăm của mọi người.
Kahanda tươi tỉnh đáp lại.
Ông Daine từ văn phòng hiệu trưởng chạy ra.
- Kahanda, Kasumi mọi chuyện….ơ…
Ông đứng như trời trồng nhìn hai cô gái trước mặt.
- Sao lại…
Kasama cúi đầu, mỉm cười e lệ nhìn ông Daine:
- Chào chú. Con là Kasama. Cảm ơn chú đã giúp đỡ hai chị em con thời
gian qua.
- Ak…ukm..hả……Kasama…Hai chị em…giúp đỡ….
- Chú…chúng ta nên vào văn phòng nói chuyện thì tốt hơn.
Kahanda thận trọng nhắc nhở:
- Đúng vậy…..đi thôi
- Xin lỗi , tôi đi trước.
Kasumi lạnh lùng nói rồi bước vào dãy nhà.
- Con bé sao vậy???? Daine ngạc nhiên hỏi
- Không sao. Cứ kệ nó.
Kahanda thản nhiên kéo Kasama đi…Kito thóang sững sờ, con ngươi rực
lửa, khuôn mặt tối sầm: rồi nhếch mép khinh bỉ :
- Kahanda, ngươi hãy chờ đó, ngươi nghĩ ta sẽ để yên mọi chuyện như
vậy sao….

Nói là về phòng nhưng Kasumi lại tiến sâu ra khu rừng sau trường. Đến gần
con suối nhỏ rồi đùa giỡn tại đó. Đôi chân thả đung đưa theo nhịp điieụ bài
hát khe khẽ. Những con cá uốn lượn vòng quanh. Mặt nước trong suốt soi
bóng những gợn mây trắng bồng bềnh trên cáo. Thật lãng mạn và thiên
nhiên đúng không???*gật đầu* Mấy con cá uốn lượn trông tươi mát lắm
nhỉ??*puki: UKM*…Thế nhưng…….
Kito nhìn thấy cảnh đó thì sởn cả da gà, tóc gáy dựng đứng, hốt hoảng lao
đến gần, hét lớn:
- Chủ nhân, mấy con cá đó…….
Kasumi nhìn hắn ngạc nhiên….Nhìn cảnh trc mắt hắn chưng hửng nhưng
vẫn nói tiếp:
- ….hút máu vampire…
Kasumi dùng chân nâng một con lên rồi bảo:
- Xinh nhỉ?
- Hả….sao nó ko hút máu chủ nhân..
- Ngươi gọi ta là gì?
- Chủ nhân….a….
Và như sực nhớ, hắn gật gù. Kito thong thả đặt mik xuống thảm cỏ. hít nhẹ
bầu không khí đẫm sương mai.
Con bé ngịch một lúc rồi quay sang Kito:
- Nek…..lúc trc ta như thế nào.
- Hoạt bát, yêu đời, vui tươi, láu cá, nghịch ngợm…đủ cả
- Bây giờ?
- Lành lùng, trầm lặng, ít nói
- VÂỵ có giống như lúc này ko??? Nó nở một nụ cười nhẹ.
Kito giật mik, thoảng như trc mặt hắn là ngàn vạn đóa hoa tinh khiết lấp lánh
dưới ánh mai. Rồi hắn chợt nhìn lại thái độ khó chịu của con bé:
- ukm…thì chỉ đc 1 phần ngày xưa.
- Có đến mức phải thẳng thừng thế ko, nịnh câu chết ai ak….
Nó đưa một vốc nc nhằm thẳng Kito ném. Hắn nằm trên mặt cỏ cười lớn:
- ĐƯơng nhiien phải thế.
Nghĩ ngợi chút, nó dang tay nằm bên cạnh.
- Có lẽ thế thật.
Rồi.
- Kito.
- Vâng..chủ nhân.
- ĐỔI CÁCH XƯNG HÔ ĐI.
- Ý người là….
- Chỉ hai người thì cứ gọi ta Kasumi.
- Vâng..mà này Kasumi, cô buồn lắm ak
- Không bik. Dường như kẻ đó đã quên đi sự tồn tại của một Kasumi
….Ha….Ha…..
Nó cười mà nước mắt thi nhau lăn trên gò má trắng hồng.
Kito cảm thấy buốt nhói trong tim. Hắn cảm thấy như có ngàn vạn mũi dao
cứa sâu vào tim. Chậm rãi, ..
- Không…Hắn sẽ KHÔNG THỂ QUÊN…
Rồi đứng dậy bế bổng Kasumi lên;
- Tôi nghĩ ít nhất giờ cô cũng cần nghỉ ngơi..nhỉ?
Con bé khẽ nhắm hờ đôi mắt miệng nở nụ cười nhưng khuôn mặt vẫn phảng
phất nét buồn cô đơn.
Tại phòng hiệu trưởng.
Ông Daine vòng hai tay sau lưng, đi đi lại lại, nét mặt đăm chiêu
- Vậy mọi chuyện là thế nào?
- Chú muốn nói về chuyện gì?
- Kasama ..cô bé đã mất khi vừa chào đời. Ông Daine nghi hoặc nhìn cô
gái nói.
- Là Kito đã giữ lại. Chính Kaasumi đã cho linh hồn cháu nương nhờ
trong ấy 16 năm quá. Kito chỉ làm theo lệnh. Kasama khẳng định
- Đúng không. Ông Daine nhìn Kahanda dò hỏi.
- Ukm…đều thế cả mà thôi. Hăn slơ đãng trả lời, khó chịu khi nhắc tới
Kasumi- Cháu trở về là may mắn quá rồi Kasama. Chú nghĩ cháu cũng đã mệt.
Cháu nên về phòng nghỉ ngơi.
- Để cháu đưa em ấy về. Kahanda vội vã bật dậy.
- Không. Cô bé sẽ được Jujin đưa đi. Cháu ở lại nói chuyện vs ta một
lát.
Một bóng người lao vào ôm lấy Kahanda:
- Thằng ngok. Tụi bay gặp chuyện mà ko bảo tao. Để tao ở một mik ở
xó này.
- Hi…hi…tại lúc đó binh biến loạn lạc. Nhờ máy chăm con bé giùm tao
tí nhé. Kahanda vỗ vai Jujin.
- Ok…không vấn đề…Thế bé Kasumi của tao đâu….Jujin mặt mày hớn
hở không nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của Kahana
- Ukm..nó đi rồi.
- Ơ…ơ…..đi đâu… hai anh em nhà mày như hình vs bóng kia mà.
- Mày đưa con bé đi đi. Tao ns chuyện vs mày sau.
- Ukm…pppp
Rồi Jujin quay sang cô bé:
- Kasama nhỉ…Đi thôi bé.
- Vâng.
Khi cánh cửa vừa khép lại, tiếng bước chân xa dần…..
RẦM…
- Nói cho ta nghe. Thế là thế nào.
Ông Danei tức giận ném phăng chồng giấy trên bàn xuống mặt đất. Mắt đỏ
ngầu giận dữ. Kahanda vẫn nhởn nhơ.\\
- chẳng lẽ sự kiện Kasama sống lại gây Shock với chú đến thế sao. Hắn
cười khẩy.
- Cháu không phải một đứa ngu ngok. Vì thế cháu thừa hiểu điều ta
muốn nói tới là gì.
Ông Danei vẫn không thay đổi thái độ dù đã nghe tiếng răng rắc của chiếc
bút trong tay. Kahanda tung hứng chiếc gối trên tay, miệng vẫn không thôi
nở nụ cười ngạo nghễ:
- Vậy chú muốn sao. Cứ nói tăhngr ra. Giữa chú cháu mik thì còn điều
gì phải bí mặt nữa …phải không?
- Thái độ đó là gì?
- Là thái độ bình thường của một người anh trai với em gái.
- Cháu nghĩ hai chữa bình thường được đặt đúng chỗ sao.
- Cháu không giỏi về phần săp xếp từ trong câu cho lắm.
Đến lúc này, ông Danei gằn giọng, tiếng bàn kêu răng rắc:
- Ta không đủ kiên nhẫn để chơi trò đuổi bắt với cháu đâu. Tại sao lại
đối xử với Kasumi như vậy.
- Như vậy là như thế nào. hắn vẫn giả bộ nai tơ ngơ ngác .(puki: ta
đâm..ta chém …ta chiên xào ngươi…)
Cố hít một hơi giữ tỉnh táo, ông Danei đặt người xuống ghê sbành, xcho ghế
xoay một vòng rồi nàhn nhã. :
- Không quan tâm. Lạnh lùng, Chả khác nào coi nó như kẻ thù. Người
ngoài nhìn vào chả ai nghĩ hai đứa là anh em. Tại sao Kasama trở về lại
khiến cho tình cảm hai đứa vốn dĩ rất thân thiết lại sứt mẻ đến như vậy.
- Diều đó….
- Đừng ngắt lời ta_ông Danei gằn giọng_Chính ai là kẻ đã bỏ qua tính
mạng mik để cứu con bé thoát hkỏi nguy hiểm. Ai là kẻ đã chăm lo cho
con bé suốt những năm tuổi thơ. Ai đã ở bên nó khi nó ặgp những cơn ác
mộng. Giờ kẻ đó dang ở đâu.
- Đó là điều nó đáng phải nhận lấy.
- Kể cả sau tòan bộ nỗ lực cứu sống lai jKasama khi chỉ mới vài giờ sau
khi sinh.
- Cái đó đương nhiên nó phải làm.
Ông Danei tức giận. Sự cố chấp của hắn đã gây cho ông một lực lớn. Đập
mạnh cái abnf gãy đôi. Giấy tờ, máy tính thi nahu rơi loảng xoảng nhưng
không ảnh hươnge tới không khí nói chuyện.
- sao ngươi không chịu hiểu nhỉ.
Sao ngươi lại không chịu hiểu nhỉ. Nếu như Kasumi không phải được
ấn định làm Nữ hoàng thì Kasama sẽ không đc sinh ra bởi sự ra đời đó là
không cần thiết. Kasama chỉ đóng vai trò như một chìa khóa phong ấn,
không hơn không kém.
- Không. Kasama …nó là em gái cháu. Và nếu như…._hăn scầm chiếc
gối ném mạnh qua cửa sổ_Khôg có Kasama thì tốt….Ha…ha…
- Ngươi thật ngu muội …Kahanda. Ngươi có từng nhơ srằng khi mẹ
ngươi mang thai một đứa bé nhưng sinh ra lại là hai không. Chính đứa bé
thứ hai này, nó chỉ là một cái bóng, là một phần đc tách ra từ Kasumi. Nó
chỉ là kẻ giải phong ấn.
- ……..
- Ngươi đừng giả vờ l;ảng tránh, không có cửa đâu. Ta nói cho ngươi
biết. Tốt nhất ngươi nên về đập đầu suy nghĩ. Ta không ngờ đứa cháu
vốn dĩ rất thông minh phán xét mọi chuyện một cách toàn vẹn lại trở nên
như thế này.
Hắn ngồi phịc xuống ghế, đầu gục xuống cánh tay.
- Đứa cháu đó đã chết khi nhìn tháy cái gọi là phong ấn của các người.
“Một cậu con con trai chừng 15, 16 tuổi ngồi im lặng bên cửa sổ cầu
nguyện. Bầu trời đầy sao, tẳng tròn bỗng chốc mọi thứ đảo lộn, gió lốc cuồn
cuộn. Cậu hoảng hốt lao tới căn phong fđang tấp nập người qua lại.
Một tiếng sét lớn vang lên…cùng lúc tiếng khóc của sinh linh chào đời……
Và cậu cũng đa nghe thấy tiếng hét lên của mọi người:
- Sao lại là hai đứa bé…rõ ràng chỉ là một mà….
- Ôi….một cô bé phát ánh sáng…
- Hình như đó là dấu hiệu nữ hoàng……..thế thì..
- Cô bé còn lại……
Họ nhìn nhau hoảng hốt..
Sao cậu lại không hiểu điều gì sẽ xảy đné với cô bé còn lại chứ. Mấy chục
năm đọc sách sao lại ko đoán ra. Cậu vội vã chạy đén
- Hai đứa e gái ta đâu.
- Thái tử._tất cả quỳ sụp xuống_Một người đàn ông đã đưa đi.
- Hướng nào?
- Khu vườn Ma ám
Vội vã lao nhanh như một cơn lốc, cậu đứng trc một căn hầm còn mở cửa.
Theo chút ánh snág mờ mờ. cậu vội vã lao theo.
Trước mắt cậu, hình anhe một đứa bé đôi mắt chưa mở với một cơ thể trắng
bệch không chút máu. Bên cnạh là một cô bé đang nở nụ cười ngâm trong
dòng nước màu đỏ. Và kẻ tiến hành với một ánh mắt lạnh lùng…lạnh như
làn băng tuyết vĩnh cửu.
Cậu lùi dần…lùi dần..ra cửa……lao nahnh vào khu vườn Ma ám rồi chạy
thẳng một mạch, không ngừng hét lên:
- Em ta đã bị giết…..bị giét rồi
- Em ta đã chết….
- Chết rồi….
Ha…ha..
Máu…màu đỏ tràn ngập trong mắt hắn…….”
- Kahanda…
Tiếng ông Danei kêu làm hắn sực tỉnh.
- Nếu như vậy thì thái độ lâu nay của cháu đối với Kasumi là…
- Thật may cho con bé ấy rằng Kasama đã sống lại. Nếu không nó sẽ
còn được đón nhận những kế hoạch được định sẵn lúc nớ mới vừa chào
đời…ha..ha…
Như có một luồng điện xẹt qua, ông hốt hoảng:
- Kahanda…cháu định làm gì Kasumi.
- Một kế hoạch trả thù hoàn hảo đến từng chi tiết.
- Vậy sao lại cứu Kasumi khi con bé rơi vào tay Kidosun. Chẳng phải
rơi vào tay hăn scon bé sẽ mất mnạg sao.
- Ha..ha…thế thì quá dễ cho nó. Cháu muốn phải tự tay mik sẽ tai hiện
lại năm xưa. Chú nếu bị bắt đi và một người sẵn sàng lấy tính mạng ra
bảo vệ chú. Liệu chú có tin tưởng và coi đó là người quan trọng nhất của
mik ko.
Sững sờ …cả người ông run lên bần bật.
- Trời….Kahanda…sao cháu lại tần độc như vậy. Lẽ nào những chăm
sóc của cháu đối với Kasumi xưa nay..là….
- Hoàn toàn giả dối. Chỉ là một màn kịch nhỏ thôi mà_ hắn cười
khẩy_Lí ra nó sẽ được diễn ra đến phút chót nhưng Kasama đã sống lại.
Hãy cảm ơn vì điều đó.
- Sao chua slại như thế. Kasumi..nó là em gái cháu. Là đứa em gái duy
nhất của cháu.
Câu cuối cùng, ông Danei gần như hét lên
Vẫn khuôn mặt lạnh băng kèm cái nhếch môi.
-Cháu không có đứa em gái nào như thế cả. Chỉ duy nhất Kasama là đủ
rồi.
Hăn sđi ra khỏi căn phòng, ánh mắt phớt lờ trận cuồng phong đang bùng lên,
bởi vì đối với hăn schỉ có duy nhất một đứa em gái.KASAMA/
- Cháu sẽ phải hối hận vì tất cả những gì cháu đã làm. Kahanda
- Quyết không hối hận
Buông một câu hắn rời nhanh khỏi căn phòng.
Chỉ còn một mik, ông Danei vò đầu bứt tóc, nước mắt lăn dài trên gò má già
nua.
- Là oan nghiệt mà. Nếu ngày ấy mik không đề xuất cái ý kiến ngu
ngok ấy thì đâu thể xảy ra chuyện như ngày hôm nay. Tất cả là do mình
mà….ôi Kasumi đáng thương của chú
Ông Danei quỳ xuống khóc nức nở.
Trên hành lang, Jujin đưa Kasama về căn phòng . Dọc hai bên, học sinh vẫn
đứng tụm lại từng nhóm nhìn Kasama vs ánh mắt thèm thuồng nhưng có
dâng trc mắt họ cũng không dám. Bởi mối quan hệ của cô gái này vs hội
trưởng ko hề đơn giản tí nào. Chính xác hơn còn là rất đáng sợ cộng thêm là
bản sao của vị Nữ vương đc định sẵn của lòai vampire.
Kasama cảm thấy hơi lo lắng khi nhìn hai bên. Sống trong cơ thể Kasumi
ngần ấy thời gian, cô đủ thông minh để hiểu rằng: “Trước mặt lòai vampire,
cô chẳng khác nào miếng mồi béo bở, đủ để thỏa mãn khao khát thức ăn tươi
sống của những kẻ suốt đời chỉ biết đến máu nhân tạo”. Bất giác cô cảm
thấy run sợ, lòng bàn tay mướt dần mồ hôi. Jujin cũng nhận thấy sự thay đổi
đó của cô bé nhưng lại đanhs trống lảng, lái cô bé theo hướng câu chuyện
khác.
- Kasama….hóa ra Kasumi cũng có chị em sinh đôi sao.
- Dạ vâng.
- Thế lâu nay em sống ở đâu?
- Ukm…à…ở nhà ạ.
- Cái tên Kahanda này kín tiếng thật.
- Cũng vì một số lí do cá nhân thôi ạ.
- Ukm..có lẽ…đến phòng rồi đấy ..em vào đi.
- Cảm ơn anh…nhưng…Kasumi ở đâu rồi ạ.
- UKM….Anh cũng không rõ. Sẽ có sự sắp xếp thôi.
- Nhưng…tại sao em và Kasumi không đc ở cùng nhau.
- Ờ…ờ….chắc tại ở đây thiếu phòng.
Rồi hắn tự lẩm bẩm: “Tại cái lão Kahanda quái quỷ ấy đấy chứ…chẳng hiểu
ra làm sao..’
- Anh nói cái gì thế ạ.
- À…không có gì…trời mau sáng quá í mà.
- Thôi.anh ngủ ngon nhé.
- Ukm…cám ơn em.
Khi cáng cửa phòng chuẩn bị đóng lại……
- Kasama này….
- DẠ.
- Đưng lo lắng. Không ai đủ bản lĩnh để hại em đâu…
- Dạ….cảm ơn anh
- Thôi anh đi.
Nói rồi. Jujin bước nhanh rời khỏi căn phòng.
Con bé bước vào phòng, sung sướng đặt tay vào nắm cửa, rồi những con gấu
bông. Đã bao lần con bé muốn tự tay mik chạm vào những đồ vật ấy. Muốn
mọi hành động đều theo suy nghĩ của bản thân nhưng con bé hiểu điều ấy là
không thể. Nó chỉ là một linh hồn sống nhờ, chỉ có thể sống dựa vào hơi của
Kasumi. Nó như một cái bóng, chỉ có thể ao ước, sung sướng nhìn để rồi sau
đó thất vọng vì không thể chạm vào. Chỉ khi Kasumi chìm sâu vào giấc ngủ
nó mới có thể mượn thân xác ấy để làm thú vui duy nhất, nhìn ánh mắt trời.
Nhưng điều đó cũng thâth khó khăn. Bởi Kasumi là vam thì đương nhiên cơ
thẻ áy cũng rất kị ánh sáng ấy. Dù Kasumi không hạn chế nó tiếp xúc vs mọi
người nhưng nó tự hiểu cái gì cũng nên có giới hạn mà thôi. Đó chỉ là một
cái ôm chặt người anh Hai phía sau dù bị nhầm tưởng là người khác. Một cái
chạm nhẹ tay anh Takashi lúc dẫn nó đi dạo. Những lần thả hồn trên đồng cỏ
mênh mông rộng lớn. Nhưng bây giờ, những việc ấy nó hoàn toàn có thể
làm và còn có thể hơn thế. Những giọt lệ hạnh phúc rơi trên mi mắt nó.
15 năm rồi đấy.
…………….15 năm nó làm cái bóng cho người khác………………
……………………..15 năm nó học cách kìm nén cảm xúc……………
Kasama đặt mik trên giường sung sướng ngửi mùi hương thảo mộc thoang
thoảng. Lúc con bé đang chìm dần vào giấc ngủ thì……
- Chào cô bé.
Kasama hoảng sợ nhìn cái bóng trên cửa sổ. Đó….là một cô gái…và cô nhớ
người này…..người mà Kasumi từ nhỏ đã rất thương yêu. Nhưng….
- Chị là ai?
- không phải cô em quên ta rồi chứ. Ta tưởng chỉ mik Kasumi quên ta thôi
chứ.
- Tôi không hiểu chị đang nói gì.
Thôi được. ta chỉ là kẻ qua đường cảm thấy thương xót thay cho cô bé khi
sắp bị chính người mik yêu thương *** hại,
-Ý chị là gì?
-Em thật sự không biết sao. Vậy nghe nhé……
Lấy từ trong túi ra một cái máy nhỏ. Nút bật tách. Một đoạn ghi âm rè rè
chạy….
“ – Kito……ngươi nghĩ sao nếu ta dùng người chị đáng yêu ấy lôi kéo
Kahanda vào tròng phục vụ cho kế hoạch.
- Chủ nhân…người ngày càng trở nên thông minh tuyệt đỉnh.
- Rồi sau đó lại dùng để dụ Kidosun trao viên ngọc ngàn năm. Vị trí Nữ
hoàng ấy…không còn ai cản đường,
- vâng…và chúng ta cần thành lập hội nghị viện mới.
- Ukm…cái đó ngươi lo chứ.
- Vâng.
………….”
- Kasama…em nghĩ đây là giọng nói của ai.
- Là ngươi lừa ta.
- Tin hay khong tùy em thôi nhưng chị nghĩ em sẽ sớm cần tìm sự giúp
đỡ của chị.
- Ta không cần..ta không muốn nghe….hu..hu
Con bé ôm đầu, nước mắt không ngừng rơi. Khóe miệng cô gái nhếch lên
thỏa mãn.
- Nếu cân f sự giúp đỡ, hãy đến tìm chị.Em còn nhớ Luca và Jun chứ.
- Hãy đến tìm họ. Họ sẽ đưa em tới gặp ta. Chào em. Chúc em may
mắn.
Nói rồi cô gái biến mất trong lớp sương mù sớm mai……..Đặt từng bước
chân trên sân truờng vắng tanh. Bỗng một giọng nói vang lên,
- Micacy….tôi nghĩ không ra cô định giở trò gì.
- Ha…ha…..vậy sao? Tôi chỉ là đi bắt chước mấy trò người khác đã
làm thôi.
- Thì ra chúng ta cũng thuộc cùng một laọi người,
- Hừ,,,tôi đâu dám sánh với thái tử nhà Royal.
Rồi bước nahnh đi. Kahanda lấy từ trong túi áo ra một bông hoa hồng đỏ,
bóp nát….rồi đi vào kí túc xá. Micacy lặng nhìn những cánh hoa hồng tả tơi.
Tim đau buốt
Tiếng chim hót vang cả căn phòng.
Ánh nắng chói chang của mặt trời ùa cả vào căn phòng qua những kẽ hở của
tấm rèm.
Kasumi khó chịu đưa tay kéo mạnh rèm lại. Lực đủ mạnh để khiến cái rèm
bung ra. Cả căn phòng ngập tràn thứ ánh sáng màu vàng chói chang ấy. Con
bé lăn một vòng rơi ngay xuống sàn nhà đau điếng.Thật chán ngắt mà. Bây
giờ, nó ggặp ánh sáng chẳng khác nào gặp ma.Thật không công bằng cho
lòai vampire của nó. Một ngày có 24 h thì mất hơn 14 h là có ánh sáng- thứ
tối kị nhất của vampire. Trong khi lòai vampire chỉ có thể tồn tại trong bóng
đêm thì con người lại đc tha hồ thưởng ngoạn trong màu sáng tinh khiết ấy..
Nó lăn quay ra giường nằm ngủ tiếp tự bảo nhất định sau naỳu có cơ hội sẽ
di chuyển ngôi trường này tới nơi khác. Nơi vampire hòan tòan có môi
truờng sống như con người.
Tính từ ngày trở về với cơ thể vampire đã thấm thoắt hơn 3 tuần. Tính cách
của nó đã trở lại đôi chút, không còn quá lạnh lùng hay xa cách như trc nữa
dù riêng bản thân nó bik rằng mik vẫn không nhớ chút gì về quá khứ. Một kẻ
mất đi quá khứ có thực sự sung sướng hay không. Nó hiểu rõ. Nhưng điều
đáng buồn nhất có lẽ là cuộc sống còn lại sau này. Thái độ của người chị gái
ngày càng lạnh nhạt hơn với nó. Và hiểu lầm chồng chất khiến khỏang cách
giữa nó và Kahanda ngày một xa hơn. Điều nó ngạc nhiên hơn cả là tất cả
mọi hiểu lầm ấy đều bắt nguồn từ chị gái Kasama và chị ấy không bao giờ
quan tâm hay để lại bất cứ một lời giải thích nào thay cho mọi việc. Tất cả
chỉ một mình nó chịu đựng và hơn nữa đối với Kahanda….nó luôn sai.
Thêm một điều khá rắc rối nữa là…………
-Kasumi….dậy đi chạy thể dục với Gasun nào.
Đến rồi……….
- Ngươi tránh xa phòng ta 10 mét nhanh.
- Thôi đừng dỗi. Ra nhanh nào.
- Ngươi biến nhanh.
- Nào bé cưng…ra đi vs anh nào.
- Cái tên biến thái kia…ngươi có nghe không thì bảo…..Kitoooooo
Rầm……
- Gì thế Kasumi.
Kito từ phòng đối diện lao ra. Đầu tóc rối bù chưa kịp chải. Trên người độc
một chiếc quần đùi và áo phông hình con mèo. (đúng là Miêu thần).
Nhìn thấy Gasun. hắn lớn giọng:
- Cái tên kia…ngươi biến nhanh cho chủ nhân ta nghỉ.
- Hừ….ngươi nhanh đi lo cho Yumi đi….con bé nhắc ngươi suốt
- A….A…A..cái con bé ấy….ta nói thạt với ngươi. Có trong mơ ta
cũng chưa gặp cô ta, nói gì tới hiện thực.
- Ta có bik đâu. Đi nói với con bé í. Đừng ở đây cản trở ta đến với tình
yêu.
- Gasun…ta nhớ ngày xưa ngươi tự cao tự đại. Coi mik là nhất. Laạnh
lùng vô đối……có sao bây giờ…
- Ngày xưa ta uy phong lẫm liệt là thế nhưng bay giờ…..Kasumi…nàng
dậy nhanh nào.
- Nhưng……
Chưa kịp nói hết câu thì hai người thấy vật thể lạ nhằm hướng mik lao tới.,
Nó hình chữ nhật……
Màu trắng……
Cả hai trợn mát nhìn, cùng thì thầm:
- Sao ta thấy vật này quen quá.
Càng lúc càng lớn dần…..
Trên đó đề ba chữ số…..phòng401
Rầm…
Trăng sao nhiều quá…….
Kasumi thích chí vuốt ve bàn tay mình, gật gù:
- Sức công phá lực dùng tay đã tăng lên nhiều. Tốt.
Rồi quay vào phòng, không quên nhắn nhủ:
- Lần sau nhớ đứng xa hơn. Cần phải tập nâng cao dần.
Hai kẻ dẹp lép như tép khô trong tường chỉ biết khóc than số phận mỏng
manh.
Kito thử dài ôm lấy cửa :
- Lại cửa mới rồi.
Gasun gật gù:
- Gian nan quá…nhưng không bao giờ lùi bước.
-
( Puki:*mắt long lanh* …Vỗ tay nào…”
Vào giờ nghỉ trưa….
- Chủ nhân…chủ nhân…chờ tại hạ với.
- Kasumi…nàng đi từ từ thui a.
- Hai người biến đi cho ta.
- Thôi nào…ngoan…đừng dỗi.
- A……A…..biến nhanh
Con bé vội vã bịt tai chạy nhanh vào canteen trường. Ngồi vào bàn thử hổn
hển. Jujin ngồi bàn bên cạnh vội vã chạy sang, ôm lấy con bé…
- A ….Kasumi…nhớ nhok quá ak…
Bỗng nhiên hắn cảm giác sau lưng mik buốt lạnh. Ngỏanh ra phía sau, hốt
hỏang trc cái nhìn rực lửa của Gasun……lắp bắp..
- À….à…thôi em ăn đi…anh có việc….Gasun…cậu cứ ngồi tự nhiên…
Rồi vội vã chuồn. Nó quay sang nhìn cái mặt đỏ hơn lửa của Gasun, nạt nộ:
- Nhìn gì…
Hắn như con mèo giận dỗi ngồi xuống bàn, im lặng không nói gì. Nó nhìn
bộ mặt ấy lòng thấy hơi ấm áp nhưng giọng vẫn lạnh tanh:
- Ăn gì…ta đi lấy
- Không ăn…hắn phụng phịu
- Thật chứ…
- Đã bảo không…Hứ
- Kito..ăn gì….
- Huyết cửu trùng, cánh dơi đen…..
- Rồinhá..ta lấy về cấm ăn…
Nói rồi con bé đi. Kito nhìn Gasun mà muốn cười tới nổ gan ruột nhưng
chăng dám, chắc kiểu này khéo nội thương mất.
Kasumi bê khay thức ăn đặt trước mặt rồi nhàn nhã thưởng thức không thèm
để ý tới khuôn mặt bất lực đang phụng phịu nhìn mik của Gasun.
- Kasumi….nàng.
- Chỉ có 2 suất ăn thôi. Ráng chịu.
- Ta…ta…không thèm nói chuyện với nàg nữa.
Gasun bực tức đứng dậy, rời khỏi canteen. Chạy đến ngay cái ghế vàng yêu
quý- nơI mà từ ngày gặp Kasumi hắn chưa một lần đặt chân tới. Dọc đường
biét bao học sinh nhìn hắn mà sởn hết cả mấy lớp da gà, mặt cát không còn
giọt máu. Vội vã tìm đường tránh xa.
Kito ngạc nhien nhìn khay thức ăn của Kasumi rôì lại nhìn cái bóng của
Gasun phía xa xa kia.
- Ơ….ơ….chủ nhân ơi, hôm nay người ăn nhiều hơn thường ngaỳ a.
Nó chả nói gì, chỉ có khuôn mặt là chút ửng hồng.
- Đưa cái này cho hắn.
Lờy từ trong khay một cốc huyết cửu trùng cùng miếng bánh hình tam giác
đưa cho Kito rồi lại từ từ ăn tiếp. Cả buổi lại không hề hé răng thêm nửa lời.
Chỉ tội Kito, chả hiểu cái gì. Thêm cái tật gặp cáI gì khó hiểu là gãI đầu mù
mịt đến khi hiểu ra mới thôI nên……^^
Từ góc phòng ăn, Misun nhìn thấu toàn bộ diễn biến. Bực tức đưa đôI mắt
sắc lạnh quét qua toàn bộ qua Kasumi. Đã thế, dù biết có người nhìn mik
nhưng Kasumi lại chẳng thèm liếc mắt nhìn kẻ rỗi hơi ấy là ai. Hành động ấy
đối với Misun chả khác gì khiêu chiến, là châm ngòi nổ. Hận thù chồng chất.
Nhưng cô có thể làm gì ngay cả bản thân cũng không bảo vệ nổi. Từ ngaỳ
xuất hiện thêm một Kasumi nữa trong trường, Misun chưa bao giờ có thẻ tiếp
xúc với Gasun. Bởi đơn giản 24/24 Gasun luôn ở bên con bé đó. Nói đau
cũng đúng, hận cũng không sai. Là nó hận . Nó hận bản thân vì không thể
đến với tình yêu của mình , nó hận ngay giá trị bản thân cũng không còn lấy
tư cách nào để yêu một người đức cao trọng vọng ấy. Nhưng đối với Misun
lúc này, ngay bây giờ, Gasun là toàn bộ cuộc sống và hi vọng của con bé.
Bây giờ, trong cáI gia tộc nhà Hawa Hoshine ấy, con bé không còn bất cứ
một ví trí nào khác ngoài danh hão “ Nhị tiểu thư”.
Sau kế hoạch ám sát không thành công người ông đáng kính. Misun bị lật bài
ngửa. Nó vẫn nhớ, người ông ấy đã tuyệt tình nói giữa đại gia tộc :
- Cháu gái ư. Đối với ta, nó không đáng giá bằng một con nha hoàn..
Một con nha hoàn….
Là nha hoàn đấy….
Nếu với hành động không suy nghĩ của nó, bị ông coi là nha hoàn cũng
không thể trách. Như thế là rộng lượng lắm rồi….nhưng……
“…………..
- Ông ơi….một con nhok 3, 4 tuổi ngơ ngác , sợ hãI nhìn cái xác nhầy
nhụa máu trong phòng ông nội mik.
- Ôi..Misun của ông đén đấy ak.
- Sao chị Min lại nằm trong phòng ông
- Nó ư…..con nha hoàn ấy làm chết mấy con cá rửa chân của ta. Đáng
chết.
- Vì cá thôI ư.
- Đúng, đối với ta. Một con nha hoàn có là gì. Một con cá rửa chân ngày
Ngày luồn lách còn dễ chịu hơn.
Một con nha hoàn không bàng mộ con cá rửa chân của ông.
Vởy….Misun chống tay lên bàn ăn, nhớ lại, bàn tay đặt lên tim:
- Giá trị của con là ở đâu hả ông.

From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 22
Sự ruồng rẫy của gia tộc Hawa đối với Misun đã lan ra toàn bộ trường
học. Các cô gái thường ngaỳ lẽo đẽo bám theo Misun giờ cũng ai đi
đường nấy. Có không thì nhập hội với Micacy. Nhưng phàn lớn lại tập
trung bám theo Kasumi khi nghe phong thanh săp trở thành nữ hoàng.
Người ta nói trong hoạn nạn mới tìm thấy bạn bè, người thân . Giờ bạn
bè đấy….nó cười khẩy. Bên cnạh không có ai, không ai dám động thủ với
con bé thực ra cũng chỉ vì cái uy lực của người chị Micacy mà thôi.
Misun bước như người mất hồn ra khỏi canteen, không may đụng một
đám người, ngã nhào. Ngày trước. Nó đã không ngần ngại gì mà tung ra
mấy cáI tát cho đối phương, đủ mọi cực hình cho kẻ đó nhưng giờ………
Con bé cười đau đớn, chờ đơI cáI cách người ta hành xử với mình.
Người phía trước cúi người xuống, nâng cằm nó lên, nhỏ nhẹ :
- Misun, sao em phảI khổ thế này. Sao em thay đổi nhiều quá.
Misun mắt sáng bừng lên khi nhìn người trước mặt, mắt ngấn nước:
- Chị….
- Ngoan nào. Sao chị chỉ đI vắng mấy hôm mà em lại ra nông nỗi này
Misun lặng người nhìn tháI độ của Micacy đối với mik…bát ngờ quá.
Từng được mệnh danh nữ hoàng băng giá. Người chị ấy chưa bao giờ có
một hành động cử chỉ yêu thương nào với cô…vậy mà bây giờ…..
- Chị…là em sai,,…..chị nói đỡ vài câu với ông giúp em nha.
- Được…được Em về phòng nghỉ ngơI đI, trông em xanh quá. Chị sẽ
giảI quyết. Em đI với Haco nha. Chị đang có việc.
- Vâng.
Misun đI rồi, Micacy lặng lẽ nhìn bóng con bé qua chiếc cửa kính, trên
môI vẽ lên một nụ cười nhạt. Luca lạnh cả người trước nụ cười ấy, lắp

bắp:
- Đại tiểu thư…nhị tiểu thư đã từng hại người.
- Những thứ tưởng chừng vô giá trị đến lúc tự khắc sẽ có giá trị. Quan
trọng ngươI sử dụng chúng như thế nao thôi…lúc cần có thể giảI khuây
mà..
Cả đoàn tuỳ tùng lạnh cả người.
Tiến lại gần chỗ gnồi của Kasumi, Micacy thi lễ:
- Kính chào công chúa.
Nó vẫn giả vờ như không biét, phớt lờ người trước mặt. Kito nhìn
Micacy, cười khẩy:
- Đại tiểu thư đại giá quang lâm a. Thất lễ thất lễ
Kasumi nhíu mày nhìn Kito:
- NgươI lại nhiễm phảI phim Trung Quốc a……Tối qua mới xem đã áp
dụng ngay. Mà ta thực chẳng bik trong phòng này có công chúa đâu a.
Micacy vẫn cúi người.
- Micacy xin kính chào công chúa Kasumi.
- A….hình như trong canteen ngoại trừ chị Kasama ra thì chỉ có ta
Mang tên Kasumi thôI phảI không Kito
- ấ…có lẽ thế..
- ơ…ơ….con bé quay lại….ngươI gọi ta a
- Vâng…thưa công chúa
- A..ra vậy…có việc gì không
- Tại hạ chỉ xin một lời thỉnh cầu
- Ơ….ha…cứ nói
- Xin người nhường lại chức vị Nữ hoàng và không tham gia vào lễ trao
ngôI vị vào tuần sau.
- Micacy…cô dám_Kito tức giận, hét lớn nhưng Kasumi đưa tay ra
hiệu ngồi xuóng.
- Chỉ vậy thôI a.
- Vâng.
- Ukm
- Đa tạ công chúa…tại ha cảm kích vô cùng
- Chủ nhân…Kito hốt hoảng
Micacy quay lưng bước đI thì Kasumi cất tiếng:
- Nhưng…ta không làm được
Micacy cười khẩy:
- Vâỵ…phảI thất lễ rồi.
Micacy bước chân ra khỏi canteen, khuôn mặt đã thôI vẻ mỉa mai lúc
nãy, giờ đây chỉ một màu u buồn.
“ Kasumi……em đã quên ta thật rồi. Như vậy cũng tốt, để em không
pahỉ thất vọng vì một người chị như thế này. Em không quen chị, chị sẽ
dễ dàng hành động, dễ đạt mục đích hơn…không từ thủ đoạn hơn. Thật
may mắn”.
Cô ta mỉm cười.
May mắn…có thực sự như vậy không.
Micacy đI rồi, kito vội quay sang:
- kasumi…
Nhưng con bé đã ngăn lại và…tiếp tục ăn như chưa xảy ra chuyện gì.
Ăn xong nó thẳng bước về kí túc xá nghỉ ngơi. Kito thở dài:
- Người lại nghỉ học. ! tuần 6 buổi người nghỉ mất 5 thì còn học hành
làm gì nữa hả trời….haizzzz.
- Thế chả lẽ ta phải đi điều chế máu. Ta ghét cái trò quỷ đó.
- Vâng..nhunưg nhờ cái trò quỷ đó mà bao đời nay loài vam vẫn sống
không cần máu người mà sinh tồn đến bây giờ. Thế giới này mới có cơ
hội yên bình thế này đấy thưa tiểu thư.
- NgươI đI mà học…ta chả ham đâu.
- Hô…hô….luận về tuổi tác thì tại hã đã sống hơn nghìn năm. Tiểu thư
lại bảo ta đI học cái trò mèo đó. Không sợ người ta chê cười linh thàn a.
- Thì ngươI cũng là mèo mà…con bé cười khẩy
- A..a..
- Vả lại…ngươi gọi ta chủ nhân. Mà ngươi bik điều chế thì ta còn gì để
học đâu.
Nói rồi con bé mở cửa phòng, bước vào đóng sầm cáic ửa. Kito giật cả mik,
lắc đầu rồi cũng bước vào phòng.
Khi hanứ vừa ngả lưng ở ghế sopha thì cửa lại gõ, hanứ than thầm khổ rồi
lững thững bước ra, không quên cằn nhần:
- Người mới về phòng chưa gì đã,……ơ….
Cánh cửa vừa bật mở, Gasun phóng từ ngoài vào, ngồi phịch trên ghê hắn
không quên phóng tọt quả táo trên bàn vào miệng.
- Lại đến đây làm gì thế. Hai người hành xác ta vừa phải thôi nhá.
- ……….
- Giận hả….haizzzzz..Tính chủ nhân thế. Ngươi muốn quy phục thì dẹp
dùm cục tự ái sang một bên đi
- Nhưng nàg có thèm để ý đến ta đâu. Ta không hiểu trái tim nàng là sắt
hay đồng nữa.
- Không có cái gì là vĩnh cửu Sắt hay đồng đều vì nhiệt độ mà tan chảy.
Chủ nhân cũng thế thôi. Phải xem phương pháp ngươi thế nào
- Không biết.
- Tí quên…của ngươi nè. Chue nhân đưa đó.
Hắn lôI từ trong túi ra một cốc huyết cửu trùng cùng miếng bánh.
Gasun nhìn hai thứ trên bàn mắt sáng lên, lắp bắp:
- Là của ta.
- Uk
- Kasumi mua cho ta.
- Nàng gửi cho ta a.
- Uk
- Nàng lo lắng cho ta a
- Uk…uk…uk…Ngươi thật là..hết biết
- A….a……a…….thik quá…ta đI thăm nàng
- Ngươi đứng lại….Ê
Kito chưa kịp xuống ghế, Gasun đã nhảy tọt ra khỏi cửa.
- Ôi..tình yêu.
Bất giác hình ảnh con bé Yumi với khuôn mặt tèm lem nước mắt đang rưng
rưng hhìn hắn khiến ahnứ rợn cả tóc gáy, lắc đàu lia lịa rồi vội đuổi theo
Gasun phòng bất trắc.
Cả hai đứng trc cửaphòng co nbé gõ sưng cả tay nhưng tất cả vẫn yên lặng.
Gasun hơi bất an.
- Sao lại thế.
- Có lẽ chủ nhân mệt nên ngủ say.
- Mệt đến mấy thì gõ thế này cũng phải tỉnh chứ.
- Cũng đúng
- Ta phá cửa xông vào.
- Ê….lỡ không phải như ngươi nghĩ thì ta lại bị chủ nhân trách mắng.
- Trách ngươi chứ có phải ta đâu
Vừa nói, Gasun vừa dùng lực ở chân đá bay cánh cửa. Kito nhìn, lẩm bẩm:
- Thật xứng đôi. Chủ nhân dùng tay phá cửa còn hanứ thì dùng chân.
Đúng là xứng đôi…..Ôi..chỉ khổ mik ta.
Cánh cửa bật mở, một mùi máu vmpire thuần chủng hoàng gia xộc thẳng lên
mũi.
Gasun hoảng hốt lao nhanh vào. Kito cũng vội vã đuổi theo. Cả căn phòng giờ ngập tràn mùi máu.
Thoáng chốc…..
Cả hai sững người…..
Dưới sàn nhà là vô số những giọt máu màu xanh kéo dài từ cửa vào phòng Kasumi. Gasun tay run run đẩy cánh cửa. Dưới nền nhà tối den, một bóng đen đang ra
sức hút lấy những những ngụm máu từ cơ thể mik. Dường như việc đó ko dủ thỏa mãn cơn đói khát. Cứ chỗ này đến chỗ kia, cánh tay chi chít vết cào cáu, căn
xé.
- Kasumi…….nàng
Gasun đau đớn nhìn cô gái trước mặt mik, lòng quặn thắt. Là nàng đây sao, là kẻ lạnh lùng hờ hũng với hắn lúc nãy đây sao. Gasun cánh tay ôm ngực, từ từ quỳ
sụp xuống sàn, đưa ánh mắt xót xa nhìn nó.
Kassumi nghe tiếng gọi thì từ tư dừng ngay lại việc mik dang làm dở. Đôi mắt tím ngơ ngác nhìn bóng đen trc mặt mik. Đầu tóc rũ rượi, khóe mắt là những dòng
nước mắt đã khô. Đôi môi nhuốm đầy máu mấp máy như muốn nói điều gì nhưng không thốt lên đc nửa lời..rồi vội vã thở dốc.
Kito nhìn Kasumi mà không thốt lên nổi lời nào. Cái gì đang diễn ra trước mắt hăn thế này.
- Là đây sao. Là thế này mà người cứ nhất quyết bỏ về phòng nằm nghỉ. Là vì thế này mà người luôn phải nghỉ học bỏ qua lời can ngăn của ta sao. Sao người
cứ nhất quyết chịu khổ một mik thế này. Sao chẳng hé răng nói với ta một lời nào hết vậy. Máu ư…..đơn giản thôi….Một linh thần lẽ nào lại ko thể lo đủ cho
chủ nhan của mik…Chẳng lẽ người coi thường ta đến vậy sao…..
Kito tức giận tuôn một tràng ngỡ là để cho Kasumi hiểu và cảm nhận đc sự lo lắng của hắn đối vs nó. Nhưng đáp trả lại hắn chỉ là cái nhìn ngơ ngác…Nó như
con thú con bị đói, không dủ sức để vươn lấy người kahcs mà cào xé, chỉ có thể vươn cánh tay rướm máu ra. Đôi môi mấp máy như lời van lơn:
- Đói lắm…..Cho ta máu…….Máu tươi a..Đói lắm..
- Chủ nhân….người đói đến vậy sao…..
Kito nhìn người con gái trc mặt mà không ngừng rủa bản thân. Là tại hắn không chịu chú ý đến sắc mặt của người.
- Lấy máu của ta đi.
Nói rồi Gasun nhanh thoăn thoắt ôm con bé vào lòng rồi đặt lên giường. Kasumi ngửi thấy hơi máu thì liền vùng dậy như thú dữ. Đẩy mạnh Gasun xuống giường.
Ánh mắt màu tím đã chuyển sang màu đỏ cuồng dã. Trong đôi mắt ấy, sự sống như được hồi sinh.
Nó nhanh chóng nằm trên người hắn, vòng đầu qua sau gáy, cố sức hút những ngụm máu tươi. Tất cả diễn ra chưa đầy một phút khiến cho Kito hoàn toàn không
thể làm bát cứ những hành động gì. Đã 15 phút trôi qua nhưng dường như tốc độ hút máu của con bé vẫn chưa có vẻ gì mà muốn dừng lại. Nhưng khuôn mặt
Gasun đã lộ vẻ mệt mỏi, tái xanh vì mất khá nhiều máu. Kito vội vã đẩy Kassumi ra khỏi người Gasun nhưng hắn lại đẩy tay Kito ra, lặng lẽ lắc đầu, thều thào nói:
- Cứ để yên cho nàng
- Để thế ngươi sẽ chét đó/ Chủ nhân sẽ hút cạn máu của ngươi.
- Giá như có thể…ta cũng muốn chết vì nàng. Nhưng người đừng lo , ta biết tự lượng sức. Cứ để nàng uống. Nàng khổ nhiều rồi.
- Ôi…gã ngốc si tình.
Chừng 5 phút sau, con bé dừng hút rồi ngue ngon lành trên vai Gasun. Hắn cũng chẳng còn sức để lê mik dậy nữa , đành để yên cho con bé năm..(Puki: Xì..tên cơ
hội…….Gasun*cười đểu* được mấy khi..hi..hi).
Kito thì cứ đi qua đi lại trong phòng, một chốc hắn dừng lại trc mặt Gasun.
- Hình như có sự nhầm lẫn.
- Gì…..Gasun hơi chột dạ..linh cảm như Kito đã biết về bí mật của hắn.
- Rõ ràng theo tình thế, Sức mạnh của Kidosun hơn hẳn ngươi những mấy bậc.
- Đúng..thì sao
- Khi vừa giải phong ấn, chủ nhân đã hút máu hắn.
- Không sai
- Nhưng đáng quan tâm là . Nếu đã hút máu Kidosun xong thì chủ nhân chỉ có thể hút máu hắn hoặc kẻ mạnh hơn hắn mà thôi. Vậy tại sao ngươi lại có thể
cho chủ nhận uống máu mik đc. Chả lẽ………
- Đâu,,,,làm gì có ……sao ta biết. Gasun giật mik, tự nhủ “ chẳng lẽ bí mật ấy ko thể giấu kín”
- Nhung…..
- Không quan tâm. Chỉ cần nagf uống đc máu ta thế là tốt.
- Ukm
- Ơ…ngươi không về sao
- Hay nhỉ…sao ta an tâm để chủ nhân ở cùng phòng với ngươi.
- Ngươi trông ta về nổi ko.
- Thế mà..ta bik tự lượng sức…Sức thế đấy. Ta không cam tâm..Kẹ ngươi ..ta cũng ngủ vs chủ nhân.
Nói rồi, kito khẽ phẩy tay biến thành con mèo đen tuyền ngày nào nhảy tót lên cạnh Kasumi.
Khi tia nắng vừa quét ngang căn phòng lần đầu tiên, một tiếng hét thất thanh
vang lên chả khác nào bom nguyên tử dội thẳng vào tai. Một lúc sau, thấp
thoáng dưới sàn căn hộ là bóng dáng của hai gã con trai cao to, đẹp trai, kool
hết mức đang quỳ xuống. Bóng tối mờ mờ trong căn phòng không thể che
hết được vết bầm tím trên mặt hai gã. Và có thể ai khác ngoài Gasun-Chàng
bạch mã hoàng tử cùng Kito-Vị linh thần tối cao của chúng ta.
Câu chuyện có thể nói như thế nào nhỉ. Chả là nàng Kasumi bé bỏng của
chúng ta đang say sưa giấc ngủ. Đang tung tăng hoà mik trong một giấc mơ
vô cùng lãng mạn. Nàng đang ở trong một khu vườn thượng uyển tuyệt đẹp
với chim chóc hót líu lo, đồng cỏ xanh mát trảI dài tít sau ngọn núi. Bỗng
nhiên xuất hiện một con thỏ ngọc xinh lung linh.Một bức tranh quá hoàn mĩ.
Thế nhưng diễn biến tiếp theo lại không lãng mạn như thế. Kasumi nhẹ
nhàng bế chú thỏ trên đôI tay, ôm nó vào lòng rồi từ từ giơ nanh vuốt
ngoạm thấy cổ chú thỏ đó. Hút lấy hút để những giọt máu tươI còn nóng hôI
hổi của sự sống sinh linh. NJàng mới hoảng hốt vùng tỉnh dậy thì thấy xung
quanh giường mik cũng toàn máu và thêm hai gã con trai đang say sưa giấc
trên giường nàng. Sức mạnh của giấc mơ cộng hẳn với tình thế hiện tại
khiến nàng không thể không dạy dỗ húng một bài học bỏ qua sự thật chưa
tìm hiểu. Thế là..hix………….
- Kasumi ak……nghe ta giảI thích đã….
Gasun nhăn nhó cố gắng khuyên bảo, mong con bé động lòng một chút.
- Chủ nhân..cứ bình tĩnh đã đI mà……mới sáng sớm chưa
gì…………
Con bé sau khi thượng cẳng chân, hạ cẳng tay dạy dỗ hai gã một trận nên
thân thì lăn ngay trên gường khóc lóc một trận. Mờy chục phút trôi qua kèm
theo bao lời năn nỉ ỉ ôI của Gasun và Kito nhưng trận mưa chẳng có vẻ gì
muốn dứt. Mà dương như nó đang phát triển thành bão. Nước mắt như hai
bình vĩnh cửu tuôn chảy ào ào như thác đổ khiến mặt hai gã ngày càng trở
nên xanh lét.
Kito thì chả nói làm gì, chỉ tội mỗi Gasun. Vừa mới mất máu chưa kịp bổ
dưỡng gì đã được Kasumi đưa ra làm hình nộm tập luyện. Công thêm nãy
giờ cho mấy tỉ tỉ nơtron thần kinh hoạt động hết công suất để nghĩ cácg
khuyên giảI Kasumi. Thế nên mới qua một tối, Gasun chả khác gì bộ xương
di động. Một lúc sau, quỳ đã đời…thì lăn ra……….xiủ.
Kasumi hốt hoảng, thất thần nhìn Gasun đổ gục xuống trước mặt mik. Nước
mắt không gì bỗng dừng hẳn. Nhảy vội xuống cạnh Gasun:
- Tên kia…………ngươI sao thế.
- Hắn không sao đâu…chỉ là mất chút máu cho chủ nhân xài chơi..
- Ngươi………..Kito…..ngươI nói sao. Ta xài gì máu.
- Xì….chủ nhân ko cần giấu…..những việc người chịu đựng lâu
nay…chúng tôI bik cả…không tin người đưa cácnh tay mik ra cho ta
xem nào.
Con bé nghe thế vội vã thu cácnh tay sau lớp áo mỏng. Vội nói lắp bắp:
- Ta…ta….chăm sóc hắn. Ngươi đỡ hắn lên giường đi.
- Haizzzzzzzzzzzz…giá như người nói câu này sớm hơn. Có phảI hắn
đỡ xỉu rồi ko. Mệt quá đI mất.
- Ngươi còn nói nhiều nữa ta xử ng liền đó.
- Dạ dạ…chủ nhân tha lỗi..hix
Kito thở dài, nhanh nhẹn bế cái bộ xương ấy lên giương tranh thủ liếc mắt
nhịn khuôn mặt hơI đỏ bừng của con bé. Xong xuôI, hắn quay mặt nhìn
Kasumi vẻ hình sự:
- Chủ nhân, thời gian này người cần cẩn thận khi hành sự. Mọi nguy
hiểm có thể ập đến với người bất cứ lúc nào. Dù sao Micacy đã chưởng quản
gia tộc Hawa từ khi còn nhỏ nên sẽ dễ dàng điều khiển được cuọc họp tối
cao phong vương vào tuần sau. Cô ta sẽ dùng mọi thủ đoạn như đã đánh
tiếng vs người hôm qua.
- Ta hiểu…..ta sẽ biết cách xử lí. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một điều thôi.
- Xin người cứ nói.
- NgươI sẽ dốc sức ủng hộ ta hết mình dù sẽ gặp nhiều nguy hiểm chứ.
- Tính mạng ta gắn liền với người nên ta nghĩ câu hỏi ấy có phảI là quá
thừa thãI hay không.
- Ta hiểu rồi. Cảm ơn ngươi.
Kito quay lưng bước ra khỏi phòng, miệng vẫn lưu lại nụ cười khẩy nhưng
vui sướng trên môi.
- Chủ nhân cố gắng chăm sóc hắn…….Tính ra khéo sau này hắn lại thành
chủ nhân của ta nữa đấy….ôi ……ôi....nghĩ dến là đau hết cả đầu.
Trong khi Kasumi đang ngày ngày chăm sóc Gasun thì bên kia nửa vòng trái
đất, Takashi cũng đang thức trắng đêm để trông cô gái nhỏ đang hôn mê
mấy ngày liền.
Sau cuộc hội ngộ trong rừng, Takashi nghiễm nhiên lãnh nhiệm vụ chăm sóc
cô gái đến khi hồi tỉnh. Nhưng khổ nỗi đã hai ngày trôi qua nhưng cô gái vẫn
chưa có vẻ gì là sẽ tỉnh khỏi những cơn ác mộng triền miên đầy đau đớn.
Hắn biết thế bởi sau mỗi ngày, tấm ga trải giường lại bị nhàu nát dưới bàn
tay vô tri ấy. Những giọt nước mắt không bao giờ ngừng chảy trên khuôn
mặt tái xanh dù đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Tình trạng cô gái ngày càng xấu
dần. Những cơn ác mộng chưa giây phút nào buông tha.Buộc Takashi phải
đưa cô về dinh thự riêng để chữa trị.
Đó có thể nói là quyết định sáng suốt nhất của hắn trong mấy ngày gần đây.
Nhờ thế, tình trạng của cô gái đc cải thiện rõ rệt. Mỗi ngày ở cạnh chăm sóc
cô gái nhỏ, trong tim hắn đã dần hình thành một thứ tình cảm, dù còn rất mơ
hồ nhưng cũng đủ để vơi đi nỗi đau Kasumi dành cho hắn dù đôi lúc vẫn còn
nhức nhối.
Khi Haco tỉnh dậy, bầu trời đã phủ một màu đen tuyền, những ánh sao điểm
cho nó mộy màu lấp lánh kì ảo. Cô tỉnh dậy thì thấy mik nằm trong một căn
phòng rất sang trọng. Mọi thứ trong phòng chỉ có thành viien hoàng tộc mới
có. Càng sửng sốt hơn khi nhìn thấy một người con trai ngủ gật bên cạnh
mik vs vẻ vô cùng mệt mỏi. Rõ ràng ko ai khác là người thừa kế ngôi vị
tướng quân- Takashi. Cô ôm đầu cố nhớ lại mọi chuyện. Hôm ấy cô bị
người của nhị tiểu thư Misun đuổi giết, đến lúc tưởng chừng như đã đến cửa
tử thần thì cô chợt thấy bóng người phía xa. Cô vội vã lao tới, không ngờ đó
lại là tướng quân.
- Em tỉnh rồi sao. Anh lo quá.
- Ơ…..dạ vâng.
Haco hoảng sợ, không dám nhìn mặt Takashi. Vội vã trèo xuống giường để
hành lễ nhưng Takashi ngăn lại.
- Không cần thiết phải như thế. Em đang mệt cứ nghỉ ngơi. cần gì cứ ấn
chuông sẽ có người giúp.
- Đã làm phiền thiếu gia.
- Đừng khách sáo vs ta. Ta trông em quen lắm nhưng mà….
- Dạ. Tiểu nhân là Haco, tì nữ của đại tiểu thư Micacy tộc Hawa.
- Ukm..ra thế, ai đã đuổi giết em đến mức này.
- Mọi chuyện khá dài, thuận lợi tiểu nhân sẽ kể rõ.
Takashi cúi xuống giường đối mặt vs Haco. Hai khuôn mặt kề sát nhau
khiến cô gái nhỏ có thể ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ của bạc hà từ người trc
mặt. Khuôn mặt Haco đỏ bừng ngượng nghịu, trông thật dễ thương. Takashi
thấy vậy, tủm tỉm cười.
- Đừng gọi anh là thiếu gia. Anh là Takashi và em cũng không phải tiểu
nhân hay tì nữ. Ở đây, em là khách của anh. Cứ gọi là anh nhé.
- Ukm…dạ vâng….thiê……a…anh
-
Nói xong khuôn mặt đỏ bừng hơn bao giờ hết. Takashi đi thì Haco vội vã
gọi:
- Chờ đã…anh Takashi.
- Có việc gì vậy Haco.
- Việc này vô cùng khẩn cấp. mong anh chuỷen lời nhanh.
- Em cứ nói.
- Đại tiểu thư đnag dùng chị gáic ủa Nữ hoàng Kasumi để dụ vào bẫy,
ngăn cản cô ấy nhận chức vị.
- Hóa ra những tin mấy ngày gần đay ta nhận là chính xác. Cảm ơn e,
Haco.
- DẠ
Haco cảm thấy hạnh phúc trong lòng. Hình như cô đã làm một việc đúng
đắn.
Tiếng chuông cuối ngày vang lên, theo đó tất cả học sinh buộc phải ổn định
vị trí trong căn phòng của mik. Không ai được phép ra vào giờ này.
Kasumi đang chuẩn bị đưa mình vào ghíâc ngủ thì nghe tiéng gõ cửa khe
khẽ.
“Quái nhỉ? Giờ này còn ai lại đi ngoài hàng lang. Hay Kito có việc hệ trọng
sao.”
Nhanh nhẹn khoác chiếc áo mỏng, Kasumi lê người ra mở cửa, sửng sốt:
- Kasama. Chị làm gì ở đây vào giờ này.
- Tôi có việc muốn gặp cô.
- À…ukm…….hôm khác được không. Em cần ngủ sớm để ngày mai
tới dự lễ phong danh hiệu.
- Rất quan trọng. 10 Phút nữa gặp nhau tại dòng suối trong rừng. Không
gặp không về
- Nhưng chỗ đó rất nguy hiểm…………chị Kasama…….chị…..
Con bé gọi với nhưng Kasama đã đi xa. Nó hơi khó hiẻu nhưng vội vã vào
phòng thay đồ chờ đến chỗ hẹn. Nơi đó rất nguy hiểm, vả lại chị Kasama lại
không phải vampire nên rất dễ gặp bọn chuyến hại người. Nghĩ thế, Kasumi
cnàg khẩn trương hơn bao giờ hết. Nó tự nhủ “Có nên cho Kito biết không
nhỉ. Nhưng giờ này có lẽ hắn đã ngủ rồi. Không làm phiền nữa vậy”. Úp cái
tai thỏ lên tai. Con be sđi nhanh, hướng cánh rừng đi tới. Bất chợt, một
tiếng sấm rền vang giữa bầu trời quang mây tạnh báo hiệu một sự chấn động
lớn.
Tại phòng Micacy.
- Chị Hai, ông nội nói thế nào.
- Ông bảo dù sao em vẫn còn nhỏ, suy nghĩ chưa đc thấu đáo nên sẽ
xem xét để tha thứ.
- Ôi…..em cảm ơn chị nhiều. Em sẽ không quên ơn này của chị.
- Chị có viẹc muốn nhờ em giúp.
- Chị cứ nói. Em sẽ cố hết sức.
- Chị muốn em xử lí kẻ thù của mik.
- Ý chị là gì?
- Kasumi. Em hiểu mà.
- Nhưng…..ukm…em sẽ cố hết sức nhưng việc tiếp cận con bé rất khó.
- Việc ấy em không phải lo. Sẽ có người dẫn co nebvs đến cho em. Em
chỉ việc dùng mọi thủ đoạn để xử lí nó. Buộc nó không còn trên cõi đời
này hoặc tốt hơn thì sống không bằng chết.
- Dạ vâng.
- Em về phòng đi.
Misun khó hiểu bước chân về phòng. Rõ ràng chị ấy rất quý con bé ấy. Đã
nhiều lần ngăn cản nó hại con bé bỏ qua cả tình chị em ruột giữa nó và chị
Micacy. Vậy sao lần này…………..và như chợt hiểu, con bé lẩm bẩm.
- Ngày mai……

From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 23 (END)
Kasumi thận trọng xem xét kĩ xung quanh khu rừng. Dù trời đã mờ mờ sáng
nhưng trong rừng vẫn một mnảh đen kịt. Nó lắng tai nghe động đề phòng bất
trắc bởi thời điểm giao giữa ngày và đêm này rất nguy hiểm. Cả khu rừng
vẫn một mnảh yên tĩnh, chỉ nghe tiếng lá khô xào xạc dưới bước chân của
Kasumi. Xa xa, nó dẫ nghe tiếng nước chảy róc rách của con suối. Đặt mik
trên tảng đa slớn, nó bắt đầu quan sát xung quanh. Hơn 20 phút trôi qua
nhưng nó van xkhông thấy Kasama đâu. Nó bắt đầu cảm thấy lo lắng liệu
chị ấy có gặp ngụy hiểm gì không. NHưng cách đó khá xa, trong kí túc xá ,
Kasama đứng bên bệ cửa sổ nhìn bầu trời, thở dài:
- Tất cả vì ngươi mà ra nên ngươi hãy tự mik gánh chịu đi. Đừng trách
Kasama này sao quá vô tình.
Nó bắt đầu ngửi thấy một mùi hương dịu nhẹ, rất thom. Kasumi thích chí hít
lấy hít để mùi hương thơm ấy mà không nghi ngờ gì. Không tự đặt câu hỏi
tại sao nơi ngập tràn máu tanh này lại có hương thơm dịu đến thế. Nó bắt
đầu mê dần vào giấc ngủ, không còn biết trời trăng gì nữa. Lúc đó một đám
người trên ngọn cây lao xuống bế con bé đi.
Vừa tỉnh dậy, nó đã thấy mình đang nằm trong một căn phòng, đầu nó đau
nhức dữ dội. Trước mặt nó, bóng một cô gái đang thất thần nhìn ra phía cửa
sổ. Trông cô ấy rất quen nhưng nó lại không nhớ ra ai.Mái tóc xoăn xoăn,
hung hung đỏ. Rồi cô gái đó quay lại, nở nụ cười mỉa:
- Kasumi, lâu rồi chúng ta không gặp nhau. Cô còn nhớ tôi chứ.
- Xin lỗi nhưng….tôi không biết bạn là ai.
- Cái gì??Misun đưa đôi mắt trợn tròn ngìn cô gái trước mặt.
- Cô có thật là Kasumi không đấy.
- Vâng ……chính tôi…nhưng sao tôi lại ở đây

- Cô không nhớ gì hay thực sự cô không bik gì.
- Ý cô là sao. Hôm nay tôi có việc rất quan trọng,
- Lễ đăng cơ phải ko.
- Sao cô bik.
- Chính vì lí do đó mà cô phải ở đây.
- Là do Micact phải không?
- Không sai.
- Thế sao cô không giết tôi. Tôi đoán Micacy đã ra lệnh như vậy.
- Đúng. Sao tôi không giết cô nhỉ. Misun ngửa cổ lên trời cười vang, từ
khoé mắt hai dòng lệ tuôn trào. Vì tôi yêu Gasun. Tôi không hiểu bản
thân mik thua kém cô điểm gì mà Gasun không bao giờ dành tình cảm
cho tôi. Tôi vs anh ấy lớn bên nhau từ nhỏ, anh ấy luôn bảo vệ tôi. Từ
nhỏ tôi đã yêu anh ấy, bây giờ vẫn thế và sau này vẫn thế. Nếu tôi giết cô
liệu cuộc sống sau này của anh ấy liệu có hạnh phúc.Dù tôi rất hận cô.
- Hận tôi.
- Đúng. Vì cô đã cướp đi hai người quan trọng nhất cuộc đời tôi.
- Hai người…
- Gasun và chị Micacy
- Nhưng chị Kasama của tôi đâu. chị ấy có gặp nguy hiểm gì ko.
- Cô vẫn cố ý không hiểu hay do bản thân cô quá ngây thơ.
- …………..
- Cô nghĩ một kẻ như Kasama lại dám đặt chân tới khu rừng, hơn nữa
lại chọn nơi nguy hiểm nhất.
- Vậy ý cô là……….
- Họ đều cùng một duộc vs Micacy mà thôi.
- Không thể nào…chị ấy ko thể……..
- Có thể. dấy khi mà cô ta đc hứa sẽ có vị trí trong hoàng gia vampire.
Kasumi sững sờ, khuôn mặt trằng bệch đi.
Bỗng... Một bàn tay chìa ra trước mắt... Kasumi ngẩng lên...
Giật mình! Là Misun đang đưa tay ra, tỏ ý muốn giúp nó. Mái tóc xoăn đỏ hung bay phấp phới trong gió, đôi mắt lục bảo u buồn, lặng sóng, dáng vẻ kiêu ngạo, ích kỉ thể hiện rõ rệt. Quá khứ chợt ùa về...
Đầu nó nhức nhối, đau và khó chịu lắm. Hình ảnh nó chạm mặt Misun lần đầu tiên ở lớp học, hay hình ảnh nhỏ tức tối khi thấy nó được ngồi cạnh Gasun,... Tất cả như một thước phim quay chậm, dần hiện về trong tâm trí nó.
Sự thật... là giờ phút này đây... nó... đã nhớ lại tất cả!!! Tất cả những biến động, sóng gió mà 15 năm qua nó đã trải qua...!!!
- Cô... Misun...
- Đi với tôi chứ? Trở về và vạch mặt kẻ phản bội... - Cười nhẹ, Misun tiếp lời - Hứa với tôi, hãy làm anh ấy hạnh phúc... mãi mãi... nhé?
Gật nhẹ, cả hai sải bước nhanh ra khỏi khu rừng, tiến về phía chính điện hoàng cung, nơi lễ đăng cơ sắp diễn ra...
--- Hoàng cung, lễ đăng cơ ---
Mọi khâu chuẩn bị đã đâu vào đấy, tất cả các vampire có địa vị trên thế giới này đều đã tập trung đầy đủ ở chính điện, bây giờ tất cả chỉ còn chờ nhân vật chính mà thôi. Nhưng mà...
Đã hơn 45 phút trôi qua, Kasumi vẫn chưa xuất hiện. Gasun, Kito và chúa tể, cả 3 k ai là k giấu nổi vẻ lo lắng đang hiện hữu trên gương mặt.
Hai tiếng trôi qua...
Cả Gasun và Kito đều đã mất kiên nhẫn, huy động mọi người và đoàn ngự lâm quân tản ra đi tìm Nữ hoàng. Chính điện bây giờ vắng tanh, sâu trong cánh gà chỉ còn thấp thoáng bóng 3 người - "kẻ mà ai cũng biết là ai đấy"
- Thấy chưa, Kasama? Anh đã nói chúng ta sẽ thành công... - Kahanda lên tiếng hiểm độc, kèm theo đó là một nụ cười nhếch mép khinh khỉnh.
- Phải. Anh hai, một kế hoạch thật hoàn hảo... Rồi em sẽ trở thành Nữ hoàng thay thế nó, ha ha ha!!! - Kasama lớn tiếng cười, giọng mỉa mai, k ngừng bôi nhọ hình ảnh người em gái song sinh.
Micacy im lặng. Cô trầm ngâm, ngoài mặt có vẻ điềm tĩnh nhưng trong lòng thì đang nổi sóng.
"Kasumi, chị xin lỗi... Có phải chị đã sai khi chọn người ra đi là em chứ k phải con hồ ly tinh hiểm độc Kasama kia k hả em...???"
Rồi k biết tự lúc nào, những giọt nước mắt nóng hổi đã thi nhau lăn dài trên má cô.
"Kasumi Royal, chị đã quyết định. Chị sẽ thú nhận tất cả với chúa tể và ông nội. Chị sẽ trả thù cho em, bằng mọi giá!" - Mỉm cười, Micacy lãnh đạm bước ra ngoài, bỏ lại hai người anh, chị vô tâm kia lại. Rồi sẽ có một ngày, Micacy Hawa này cho tất cả các người biết rằng, động đến Angel của ta, k phải chuyện dễ.
--- Trở lại với Misun và Kasumi ---
Sau một hồi chạy maratông mệt rã, cả hai cuối cùng cũng ra khỏi khu rừng. Dặn Kasumi ngồi xuống phiến đá nghỉ ngơi, Misun tiến đến, ẩn mình bên môt cây đại thụ, rút trong ngực áo ra một sợi dây chuyền pha lê đính đá lấp lánh, dưới ánh nắng tỏa hương hoa hồng dịu mát. Đung đưa sợi dây qua lại dưới ánh mặt trời, cuối cùng trên mặt những viên pha lê cũng đã hiện ra những kí tự trong bảng chữ cái Latin.
"S"...
"A"...
"K"...
"A"...
"S... A... K... A..." - Là "SAKA" - tên của vị Nữ hoàng khai sáng gia tộc mà dòng họ vampire của cô hằng tôn kính. Tên của vị Nữ hoàng huyền thoại...
Miết nhẹ tay lên dòng chữ có khắc tên của bậc trưởng bối, miệng Misun k ngừng đọc một câu thần chú k rõ nghĩa...
Một lúc sau...
Bầu trời nổi dông, gió đông kéo đến, tạt vào mặt lá của cây đại thụ mà Misun đang đứng, thổi tung mái tóc đỏ hung của cô nàng và cả mái tóc xanh thiên thanh của Kasumi. Nó hoảng hồn, gắn chặt mình vào phiến đá để tránh từng đợt gió, Misun cũng cố nép mình vào thân cây đại thụ kia, tay vẫn mân mê mặt dây chuyền pha lê đính đá.
Gió dần dần, dần dần thổi nhẹ hơn, rồi mất hẳn.
Cả hai cùng ra khỏi chỗ nấp. Giờ đây, trước mặt họ là những dải cầu vồng sặc sỡ muôn màu, ẩn hiện đâu đó thân ảnh một người...
Ánh bạch kim chói lòa tỏa ra từ mái tóc, đôi mắt xanh lơ, sâu thẳm hút hồn, cả người toát ra khí chất đế vương cao quý...
Kia, người đang hiện diện trước mặt họ, là Saka - người đã khai sáng ra gia tộc vampire!
--- Lễ đăng cơ ---
Micacy cuối cùng đã tập hợp được đông đủ mọi người lại. Bây giờ, tất cả mọi người, ai cũng mong muốn biết kẻ chủ mưu là ai. Và...
- Các vị, tôi là Micacy Hawa, sau đây tôi có một số bằng chứng để có thể buộc tội hai kẻ, mà theo như mọi người, thì hai kẻ đó chính là hai trong 3 đấng tối cao nhất sau này, sau Nữ hoàng! - Ngưng một chút, cô tiếp - Tôi k biết mọi người có tin tôi hay k, nhưng Kito, Gasun, phiền hai vị hãy tìm xem, trong đám đông quan chức này... AI LÀ NGƯỜI VẮNG MẶT!!!
Đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Micacy, cuối cùng, Kito và Gasun đành bất lực nhận lời. Giờ đây, việc họ quan tâm và lo lắng nhất chính là "Kasumi đang ở đâu? Thế nào? Và có sao k?"!!!
Chỉ có điều...
"Rầm!!!"
Vừa mới đưa mắt quan sát vài vòng quanh chính điện, họ đã bị một âm thanh với tầng số vol 100 thu hút sự chú ý...
3 bóng người đi vào... Micacy, chúa tể, Gasun, Kito và trưởng lão Maoshirow của tộc Hawa k hẹn mà cùng đứng bật dậy... Kahanda và Kasama phía sau hậu trường len lén nhìn ra cũng đều thất kinh!
Misun với mái tóc đỏ hung kiêu ngạo, đôi mắt lục bảo sâu thẳm như xoáy sâu vào tâm can người khác, vừa bước vào đã đưa ngay thân ảnh Micacy trên bục cùng Kahanda và Kasama sau cánh gà làm trung tâm nơi đáy mắt...
Kasumi theo sau, làn sóng màu thiên thanh tung bay phấp phới trong gió, đôi mắt âm băng đến cực độ khiến ai nhìn vào cũng phải rùng mình...
Rồi tiếp sau, một nhân vật mà tất cả vampire, k ai có thể quên được...
- Chủ nhân! - Các tộc trưởng, trưởng lão và cả chúa tể hay con cái hoàng tộc, tất cả đều bàng hoàng khi nhìn thấy gương mặt ấy.
Làm sao họ có thể quên... Nữ hoàng của họ, Thánh nữ muôn đời trong lòng các công dân vampire? Người mà họ đã khóc hết nước mắt tiễn đưa sang thế giới bên kia, sau trận chiến kỉ nguyên đẫm máu tranh giành sự sống với con người?
Đôi mắt xoáy sâu vào tâm can từng người, bất chợt dừng lại trước bóng dáng Kahanda và Kasama đang lén lút... Đám đông tách ra nhường đường cho cả 3, rồi chợt chết sững khi thấy hai kẻ mà cả 3 người đều đồng loạt dừng lại trước mặt chính là hai người con lớn của chúa tể gia tộc Royal - Kahanda và Kasama Royal!
Một nụ cười mỉa hiện ra rõ rệt trên khóe môi Saka, giọng lạnh như băng dồn dập chất vấn:
- Ra vậy... Thật k ngờ... - Dừng lại vài phút, đôi mắt đấng tối cao thấp thoáng ý cười nhạo, khinh bỉ - Ngày ấy, ta đã cứ nghĩ rằng chỉ có con người mới có thể độc ác mà chà đạp đồng loại mình như thế. K ngờ... Ngay chính em ruột mà các ngươi cũng k tha! Ta thật sai lầm khi chọn ngươi làm cái bóng cho con bé, Kasama ạ! - Thở dài, Saka tiếp tục, nhưng ánh mắt bây giờ thật khác ban nãy, nó u buồn và lãnh đạm chứ k còn vẻ khinh khỉnh nhìn đối phương như trước - Ngay từ khi mới sinh ra, số mệnh đã chỉ định con bé là hậu duệ của ta, và hai ngươi thì là vampire bảo hộ cho con bé. Nhưng ta lại k thể tin, chính các ngươi mới chính là kẻ đã đang tâm đẩy con bé vào chỗ chết...
Khán phòng chính điện giờ đây im ắng đến lạ thường, tưởng chừng tất cả có thể nghe rõ tiếng thở và tiếng tim đập của nhau, nhưng sự thật luôn phũ phàng...
"Ba!!!" - Misun tiến tới giáng vào mặt Kasama một cái tát. Máu từ khóe miệng chảy ra, lênh láng.
Saka tiến tới, từng bước... từng bước... K nhanh cũng chẳng chậm, dùng đế của chiếc giày cao gót 10 phân nhọn hoắc giẫm thẳng lên đầu nhỏ, chẳng màng đến tiếng hét thê lương xé toạc bầu không khí của cô bé, đôi mắt trợn to hết cỡ của Kahanda, chúa tể và mọi người cùng cái nhếch môi khinh khỉnh của Misun, đôi mắt im ắng, phẳng lặng như tờ của Micacy và Kasumi...
Tiếng gió gào thét rung chuyển cả đất trời, để lại một mảng hoàng cung với không khí âm u đầy chết chóc.
Ngày hôm nay, Kahanda vì đột quỵ mà chết k nhắm mắt, còn Kasama lại chết trong sự đau đớn tột cùng và cái nhìn bất lực của tất cả, kể cả anh hai nhỏ...
Ngày hôm nay, Nữ hoàng trở về, vampire chết nhiều vô kể... Và tất nhiên, 98% đều là tham quan và những kẻ xấu xa, độc ác...
Ngày hôm nay, máu chảy thành sông, mở đầu cho một thời kì mới của loài vampire... Máu và nước mắt... từ nay, sẽ là thứ gột rửa tội ác và tâm hồn của mỗi vampire...
6 năm sau... Chính điện hoàng cung... lễ đăng cơ một lần nữa được tổ chức...
Nữ hoàng mới giờ đây là Kasumi - hậu duệ của bậc tiền bối Saka. Sự đăng quang của nó hứa hẹn một hạnh phúc mới sắp bắt đầu...
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
Tulen
  • Bài viết: 20
  • Gia nhập: 11-10-2019
hay
Tulen
  • Bài viết: 20
  • Gia nhập: 11-10-2019
hay
Di chuyển  
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.