RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
UserPostedImage
Tên truyện: Nữ Hoàng Vampire

Tác giả: Puki_wind95

Thể loại: Truyện Teen

Tình trạng: Hoàn Thành (23 chap)

Trích đoạn: (Truyện viết tay)

Chiếc xe hơi d­ùng trước cỏng trường.Oa, cái trường này cũng lớn ghê nha.Chả khác gì cái trường nó học bên mỹ,có nhỉnh hơn thì phải.Mọt chút thôi nhé.Cái ông vệ sĩ c­ú đòi dẫn nó vào KTX ,nó hok chịu.Ỏng cú kì k­èo mãi.Phải ra uy thôi.Không bít kiếm đâu ra cái mặt lạnh hơn tiền, trừng mắt nhìn mấy cái, ỏng xụi lơ ngay.Ha..ha...bản tiểu thư mà ra tay thì gạo xay ra cám nhá.Thế là nó bắt đầu du ngoạn trường, tham quan phong cảnh cái đã.

Khoác balo hình thỏ trắng lên vai. Cái này là của nhỏ bạn thân tặng trước khi diện kiến nhị vị lão gia.Nhìn nó đăc biệt quá.Trắng tù đầu đến chân, trù mái tóc màu xanh lam như ngọc vs đôi mắt to có màu hỏ phách tuyệt đẹp, thêm đôi môi nhỏ xinh đúng chất Angel.Chầm chậm kéo va li vào tr­ường. Oa , nhìn phía ngoài đã kool chết ròi, bên trong còn ngon hơn.(hic...hic..trường mà nó bảo ngon)Có bón tòa nhà cao chọc trời:Trắng, vàng, tím, nâu. Thú vị quá, nó tụ nhủ hôm nào rảnh phải tham quan bằng hết.Lôi vali đi mọt hòi cũng mỏi chân, nó ngó qua ngó lại xem có ai để hỏi thăm p.HT ở đâu ko.Mà quái thật , nãy giờ lượn qua lại mấy chục vòng chả thấy ma nào tr­ên đ­ường.Là sao nhỉ???Thế ko ai đi học sao, hay là ngày nghỉ.Nghĩ môt hòi nó quyết định đến p.bảo vệ ở cỏng trường, mãi chả thấy đâu.Lạc ròi.hic...hicc...Nó ko phải hạng mù đường nh­­ung gần nhu thế.Mệt bơ phơ,bạc hết cả râu,í quên,nó đâu có râu.Thấy phía tr­ước có mọt r­ùng phong lá đỏ.Hơi ngạc nhiên đấy nhung thôi. Thấy đằng xa có cái ghế.Xịn nha, vàng cả đấy.Nó đặt lung nằm xuóng,vali để mọt bên.Nghỉ chút cho lại súc.Đang ngủ nó tháy có cái gì cụa vào má,mở mắt thấy con mèo Ross dùng cái đầu dụi dụi vào nó.Cũng tr­­­ua rôi nhỉ,đói bông ghê.Lại lôi vali vòng vèo.Cú mắt nhắm mắt m­ở, nó va phải mọt nguòi.

Danh sách chương:
Chương 1 
Chương 2 
Chương 3 
Chương 4 
Chương 5 
Chương 6 
Chương 7 
Chương 8 
Chương 9 
Chương 10 
Chương 11 
Chương 12 
Chương 13 
Chương 14 
Chương 15 
Chương 16 
Chương 17 
Chương 18 
Chương 19 
Chương 20 
Chương 21 
Chương 22 
Chương 23 
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 1

Trời mùa hè, quả thật là rất nóng. Dù ở trong ngôi biệt th­­­u đồ sộ nguy nga nhung nó vẫn thấy bí bách, cô đơn lắm. Ba má nó thì đi suót ngày chả thấy mặt mũi đâu, lâu lắm gặp thì đã khò khò tu bao giờ. Nhìu lúc nó thấy lạ lắm cơ. Này nhé: sáng mai nắng sớm đẹp thế này mà chả bao giờ thấy bó mẹ cũng nh­u Hai nó ló mặt ra ngoài.Hỏi thì nói sợ bị đen da,Phòng thì lúc nào cũng kín mít nhu sợ trọm dòm vào.Ô tô,­ù thì xịn đấy nhumg cái nào cái nấy kính đen thui nhu xe tỏng thóng sợ bị ám sát í.Haizz….Nhìu lúc cũng chả hỉu. Đuoc cái ban đêm, ba mẹ toàn vào hôn nó chúc ngủ ngon. Coi nhu tạm chấp nhận.

Năm nay đã 15 tuổi ròi nhé. May mọt cái nó thông minh vón sẵn tính trời, lại mang mọt vẻ đẹp hoa ghen thua thắm nên khá là nỏi tiếng trong giới thời trang ngoài nuóc,nhung ở đây ít nguòi bít lắm. Hôm nay là ngày đầu tiên nó đi học. Thục ra nó dang học mọt truong bên mỹ nhung chẳng hỉu điều quái quỷ gì mà cả nhà bắt nó chuỷen về đây sóng vs gia đình ròi học mọt ngôi truong lạ huơ lạ hoắc.Thục ra điều quái này tù nó mà ra. Chẳng hiểu sao mọt năm trở lại đây, nó khá là nhạy cảm vs âm thanh và mùi….máu. Cú nghe thấy mùi đó nó lại rạo rục trong nguòi, nhu có lủa í. Thế là đến bệnh viện khám. Tất cả OK.Hơi lạ nên báo pa ma. Ngay sau mọt giờ thông báo liền bị trục xuất khỏi chung cu nuoc Mỹ lên phi cơ phóng thẳng về nhà. Nhìu lúc nghĩ thấy quái quái sao í nhung ròi thôi chả quan tâm, nó vón vô tâm sẵn ròi.

Tù khi về nhà, nó mới gặp hai nó mõi mät lần.Hỏi Pa thì papa bảo hai ở lun KTX.Hơ hơ hay nhỉ, chỉ đuọc về nhà 5 tháng 1 lần thôi. Càng nghĩ càng quái, KTX gì mà kì cục.

Lải nhải mọt hòi quên mất việc chính.Đi học..hic…hic..Lo quá đi mất.Vọi vàng mặc đồng phục, nó vọi vào hôn pa ma mõi nguòi mọt cái ròi lên xe.Đồng phục truòng này cũng dễ thương quá cơ.T­­ừ đầu đến chân mọt màu trắng.Áo khoác gile màu trắng có cách điệu viền đen.Áo sơmi có viền quanh cỏ và tay áo.Váy thì xòe đúng chất công chúa,dễ thư­ơng cục.Mà phải tả nó thế nào nhỉ,nói nó thùy mị,hok đúng, nói nó tomboy, lại càng sai. Nói chung tùy h­úng.Thích gấu bông váy hòng công chúa, cũng rất khoái nhạc rock nhảy hiphop.

Chiếc xe hơi d­ùng trước cỏng trường.Oa, cái trường này cũng lớn ghê nha.Chả khác gì cái trường nó học bên mỹ,có nhỉnh hơn thì phải.Mọt chút thôi nhé.Cái ông vệ sĩ c­ú đòi dẫn nó vào KTX ,nó hok chịu.Ỏng cú kì k­èo mãi.Phải ra uy thôi.Không bít kiếm đâu ra cái mặt lạnh hơn tiền, trừng mắt nhìn mấy cái, ỏng xụi lơ ngay.Ha..ha…bản tiểu thư mà ra tay thì gạo xay ra cám nhá.Thế là nó bắt đầu du ngoạn trường, tham quan phong cảnh cái đã.

Khoác balo hình thỏ trắng lên vai. Cái này là của nhỏ bạn thân tặng trước khi diện kiến nhị vị lão gia.Nhìn nó đăc biệt quá.Trắng tù đầu đến chân, trù mái tóc màu xanh lam như ngọc vs đôi mắt to có màu hỏ phách tuyệt đẹp, thêm đôi môi nhỏ xinh đúng chất Angel.Chầm chậm kéo va li vào tr­ường. Oa , nhìn phía ngoài đã kool chết ròi, bên trong còn ngon hơn.(hic…hic..trường mà nó bảo ngon)Có bón tòa nhà cao chọc trời:Trắng, vàng, tím, nâu.

Thú vị quá, nó tụ nhủ hôm nào rảnh phải tham quan bằng hết.Lôi vali đi mọt hòi cũng mỏi chân, nó ngó qua ngó lại xem có ai để hỏi thăm p.HT ở đâu ko.Mà quái thật , nãy giờ lượn qua lại mấy chục vòng chả thấy ma nào tr­ên đ­ường.Là sao nhỉ???Thế ko ai đi học sao, hay là ngày nghỉ.Nghĩ môt hòi nó quyết định đến p.bảo vệ ở cỏng trường, mãi chả thấy đâu.Lạc ròi.hic…hicc…Nó ko phải hạng mù đường nh­­ung gần nhu thế.Mệt bơ phơ,bạc hết cả râu,í quên,nó đâu có râu.

Thấy phía tr­ước có mọt r­ùng phong lá đỏ.Hơi ngạc nhiên đấy nhung thôi. Thấy đằng xa có cái ghế.Xịn nha, vàng cả đấy.Nó đặt lung nằm xuóng,vali để mọt bên.Nghỉ chút cho lại súc.Đang ngủ nó tháy có cái gì cụa vào má,mở mắt thấy con mèo Ross dùng cái đầu dụi dụi vào nó.Cũng tr­­­ua rôi nhỉ,đói bông ghê.Lại lôi vali vòng vèo.Cú mắt nhắm mắt m­ở, nó va phải mọt nguòi.
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 2

– Ui da.Nó đâm sầm ròi ngã phịch xuóng đất”Mất toi bọ đồng phục”.Ng­ước nhìn kẻ v­ùa đụng.Cũng đẹp trai đó nha,chả kém anh nó là mấy.Thầm gật gù.Giật mình khi hắn hét:

-Xê ra.Mắt đui ròi chắc

Nó nóng máu nhung tụ nhủ”phải bình tĩnh…”. Lấy giọng nhẹ nhất có thể:

-Xin lõi, nhung bạn ko phải là ko có lõi nên chẳng có gì tôi phải tụ trách mình hay tránh đ­ường nhu bạn nói cả.

-Mày nói gì???????

Chẳng thèm để tâm đến lời hắn nói, nó tiếp:

-Phép lịch sụ tói thiểu của mọt con người là phải bít đỡ người khác dậy khi mình va phải. Xem ra bạn ko phải là ng­uơi có phép lịch sụ tói thiểu.

-Con người……ngu ngóc. Hắn hù lạnh ròi buóc đi

Khoan nó cần bít mọt điều

-Cho hỏi p.HT ở đâu???

Cúi nhìn nó nhu kẻ ngoài hành tinh.Khẽ nhếch môi cuòi,tay hắn cóc vào đầu nó 3 cái.

-Trong đầu

What????????Đồ điên.Thấy ta hiên nên bắt nạt ak.Nhịn nhu thế mà nhận đc câu tra lời thách đố vậy sao.Đã vây đi tìm tùng dãy.Vs cái đầu IQ hơn 300 ,tót nghiệp cả Havard mà ko tim đc sao?coi thuòng nhau quá.Lại hùng hục kéo va li qua mấy dãy.thở hòng học trc dãy màu tím.

“Ói giời ơi,càu chúa trời thánh phật phù họ đây chính là cái con cần tìm.ko thì con xuóng bầu bạn vs mấy ngài mất”

Khẽ lẩm nhẩm nó bc vào trong.Oa, trời nghe lời cầu khẩn mà giúp nó ròi.gõ 3 cái,tù trong phát ra giọng òm:

-Mời vào

Buóc vào nó quá ngạc nhiên vì trc mặt la………

-Chú Daine, chú là hiệu trưởng ở đây sao??Chú làm con bất ngờ quá.

-Wow, Kasumi,lâu lắm mới gặp con nha. Sao đến muộn vậy.

Không đợi lời mời , nó kéo ghế ngồi phịch xuống phía đối diện, nhàn nhã rót cốc nước uống. Xong xuôi mới ngẩng đầu lên, tiếp:

-Con đã được vinh dự lượn qua cái trường của chú muốn hụt hơi chỉ để tìm cái phòng bé tí như con kiến này đấy. Mấy lần con sang pháp thăm chú, chú đều đi vắng, hoá ra chú trốn ở đây.

-Con sẽ học ở đây đó. Đừng có mà kêu ca.

-Haizz, con nào dám chê cái trường oách xà lách này của chú. Mà chú, Sao trường này vắng vậy ,có lẽ chú phải giảm bớt học phí đi. Hay hôm nay là ngày nghỉ.

-Không. Tối mới phải học cơ mà.

-Hơ…hơ..chú đùa con à.Sao hay thế???????????

-Đùa đâu. Đúng mà. Tối 6h vào học nhé. Phòng con ở KTX A173, lớp 10A1. Thôi con về nghỉ đi,chắc tham quan cả chiều mệt rồi.

Chú nó cố gắng lảng tránh câu hỏi của nó. Vì ông ko muốn cho nó biết thân phận thật sự mà muốn nó tự mình khám phá rồi đón nhận. Nó cũng chả chú ý tới thái độ là lạ ấy, nó vô tâm mà.

Chặp 3

Lại kéo chiếc vali theo bản đồ của cái trường rộng hàng ngàn hecta này chỉ để tìm cái phòng. Sống ở một nơi rộng khổ thế đấy khi mà bạn còn là lính mới.Đi trên hành lang, nó vẫn chả gặp người nào. Tìm mãi chả thấy phòng đâu, nó ngồi phịch xuống. Trong suốt mấy năm qua, đây là lần đầu tiên nó cảm thấy bất lực nhất.Nó rấm rứt khóc, nc mắt rơi lã chã. Cầm sơ đồ trên tay mà chẳng tìm thấy phòng. Vô dụng quá. Ngồi dựa vào lan can ở bậc thang, nó khóc. Rồi thấy mình hoá ra cũng yếu đuối đó chứ, nó tủi thân.Chiếc khăn tay chìa ra trước mặt, trước mắt nó là một tên con trai. Thế nào nhỉ???HANDSOME chít đi được. Vốn ko phải hạng mê trai đẹp nhưng cũng ko phaỉ là vô cảm nên nó cũng có cảm giác tim đập chân run, dù chỉ là một chút. Hàng lông mi cong cong, da trắng,mắt tím sáng, tóc màu ánh kim. Mặc bộ đồ màu đen, tay trái có băng rôn màu đỏ. Không lấy khăn, nó cúi đầu xuống thút thít tiếp. Hắn nói:

– Chuyện gì?

– Không tìm thấy phòng

Thấy khoé miệng hắn nhếch lên, nó thấy cái lí do của mình sao ngốc thế. Đúng là con gái mà.Có mỗi việc cỏn con cũng khóc. Hắn lại hỏi:

-Phòng bao nhiêu?

-A173

-Đi theo tôi.

Nó lại lủi thủi đi theo hắn rồi thầm nghĩ:”Nhìn handsome thế cứ tưởng galăng lắm, ai dè cùng một duộc vs tên máu lạnh kia. Nhưng ít ra tên này hơn chút.Chấm tên kia 1/10, tên này thoáng một chút 1,5/10 vậy(thế mà bảo là thoáng hic..)

Hắn cả đi cả cười thầm”ngốc quá, cứ nghĩ rồi bày ra trc mặt cho người ta đọc” Ai bảo hắn ko muốn giúp, chỉ tại thấy nó thì hắn run run(triệu chứng của cảm),quên béng mất. Dừng lại ,hắn quay sang:

– Đưa vali tôi xách giúp.

Như chỉ chờ có thế, nó kéo luôn cái vali vào tay hắn. tháo balô con thỏ để vào tay kia, đật con mèo Ross lên vai hắn rồi hồn nhiên bỏ đi. Để lại kẻ đứng sau giở khóc giở cười vs con mèo chả lấy gì là ngoan ngoãn.
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 3

Còn nó chạy phía trước, miệng hét vang: A, thoải mái quá.

Hắn liếc nhìn con mèo, nó đưa cái đuôi chốc chốc quẹt ngang mũi hắn một cái. Haizz, đúng là chủ nào tớ nấy.Rồi hắn cảm thấy có cái gì đó ko đúng.Hắn gặp đc nó nhưng ko trueng cái vẻ bề ngoài lạnh lùng vốn dĩ mà lại trở nên lúng túng.Cảm giác này là gì hắn ko hiểu.Cả người nó cùng vs vốn hiểu biết chả có gì giống vampire.Vậy tại sao vào đc đây. Hơi lạ nhưng sợ mất dấu nó nên cũng vội vã chạy theo. Khi cả hai dừng lại trước cửa phòng nó, nó lao thẳng vào phòng nhảy lên giường ngủ ngay.Mệt quá.Để hắn đứng ngây ngốc trước cửa phòng.(hic….ngây thơ dễ sợ..)Đặt nhẹ chiếc vali vào trong góc phòng, hắn đi ra đóng cửa phòng lại.Đang đứng suy nghĩ, hắn giật mình.

-Takashi, sao ngẩn người ra thế.Nhớ em nào à???

Hắn cười trừ đáp lại:

-Đâu có. Chỉ có jujin cậu gái theo đầy, mình hok có hứng.

-He he, đi tuần nhanh rồi về ngủ,vài tiếng nữa là vào học rồi.

-ừ, đi.
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 4

Nó đang chống tay ngủ ngon lành thì bị ai đó thúc nhẹ một cái. Theo đó cái đầu hạ cánh xuống bàn chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng. Nghe một tiếng cốp rõ to thì biết. Nhăn nhó đưa tay xoa xoa cái mặt, nó hé đôi mắt đang lờ đờ vì ngái ngủ ra nhìn. Tá hoả khi nhìn thấy cả chục cặp mắt nhằm nó hướng tới. Dè bỉu có, thương cảm cũng có tất.Nó miệng méo xệch cười trừ. Đang lơ ngơ đưa cặp mắt ngó quanh lớp, một lần nữa nó lại đứng tim khi thông tin đc truyền từ Takashi tới:
-Cô gọi em lên bảng làm bài đấy, bài dễ ko giơ, gặp trúng bài khó thì giơ là sao.


Nó khó hiểu nhìn Takashi. Nãy giờ nó đi đánh cờ vs Chu Công chứ có giơ tay giơ diếc gì đâu. Và nó à lên một tiếng. Cánh tay mà nó dùng làm điêmt tựa cho cái đầu để ngủ giờ đây đang sừng sững hiên ngang trên mặt bàn. Chậm rãi đứng dậy, nó đưa con mắt nai tơ nhìn cô:
-Dạ. Cô gọi em ạ.
- À, Ừ. Em có thể lên bảng giải bài toán này chứ? Kasumi
-
Mấy đứa con gái liếc mắt nhìn nó, cười khinh bỉ, xen lẫn chút mỉa mai. Con bé tóc xoăn hung hung đỏ quay sang nói nhỏ vs con bạn bên cạnh mà giọng cứ lanh lảnh, nghe thì biết cố ý để tới tai nó rồi:
-Hừ, vua toán Takashi của lớp chưa ra tay mà đã có kẻ hợm mình ta đây. Để xem làm đc trò trống gì.


Chẳng nói gì, nó bước lên bảng như lập trình máy tính. Nhón tay lấy vien phấn, nó ngoáy mù trên bảng khi chỉ mới liếc qua cái đề. Nó cười khẩy, chỉ vs bài toán này mà muốn hạ bệ nó sao.Ngu ngốc.Khuông cái đáp án, nó bước về chỗ. Con bé tóc xoăn hậm hực nhìn nó, nhưng rồi ánh mắt loé lên tiam sáng quỷ dị. Nó chớp ngay đc ánh mắt ấy. Nhếch mép nhìn bàn chân xoè ra chờ cái vấp ngã của nó. Lắc đầu, trò mèo này mà cũng sử dụng vs nó sao. Định né nhưng có một suy nghĩ hay ho lướt qua nó.
Bước chân thẳng tiến vào cái bẫy đã định. Đến khi khoảng cách chỉ là con số 0, nó giơ tay nắm lấy vai con nhỏ.Theo đà quán tính, con nhỏ ngã theo . Nó vờ ngã nhẹ, con nhỏ ấy ngã sõng soài trên mặt đất, đầu chập vào cạnh bàn. Lúc này nó vờ đứng dậy, vội vã chạy lại gần con bé bộ mặt hối lỗi:
-Ôi, mình xin lỗi, mình vô ý quá. Bạn có sao ko?
Con nhỏ nhìn nó tức tối, ánh mắt đe doạ miệng gằn từng tiếng:
-Mày sẽ phải trả giá khi đọng đến Misun này, tao sẽ khiến mày phải biến ra khỏi trường một cách thảm hại nhất.


Giọng nó cũng vặn nhỏ, đủ để nhét trọn một câu vào tai con bé
-Tôi đang chờ xem kịch hay của cậu.
Nghe thế, con nhỏ hai mắt đỏ ngầu, đẩy nó ra bằng môt lực rất mạnh. Nó hận mình quá coi thường con bémà quên phòng thủ. Lúc đoán chắc chẳng khác nào quả bóng bắn vào tường thì nó cảm nhận đc một vòng tay ấm áp bao trùm xung quanh. Hương thảo mộc nhè nhẹ toả ra. Ngẩng đầu.Là Jujin. Nó thật sự ko ngờ.
-Em ko sao chứ. May nhờ anh đó nha
-Dạ, cảm ơn anh .Hoá ra anh cũng học ở đay
-Hơ, con bé này vô tâm nhẩy. Anh mày ngồi cạnh thằng Takashi đó thôi
-Hì…hì..
Nó đưa tay gãi đầu. Tụi con gái tong lớp nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống. Tụi con gái vây quanh Misun. Con nhỏ gầm gừ:
-Tao sẽ ko tha.
Tụi con trai cũng định vây quanh nó hỏi thăm nhưng nhận đcj cái liéc mắt của Takashi nên chỉ ngồi im, chả dám lại gần.
JuJin đỡ nó dậy. Chưa kịp yên vị trên ghế, tí nữa là nó té rầm xuống đất bởi giọng nói của kẻ quyết ko đội trời chung.


-Có một cái chợ tồn tại trong trường này mà tôi chẳng hề hay biết.
Cả lớp hướng mắt ra cửa, nơi tiếng nói vừa phát ra

Gasun khoác trên mình bộ đồ bằng da đen bóng. Mái tóc màu bạch kim loà xoà trong gió tạo nên một sức hút kì lạ. Một đưa vốn miễn dịch vs vẻ ngoài hào hoa như nó cũng phải gật đầu tán thưởng, thoáng qua chút suy nghĩ mông lung.
Ngự trị trên khuôn mặt hắn vẻ lạnh lùng cố hữu. Một vẻ bất cần, coi trời bằng vung. Một sự tà ác đến khôn lường. Nhìn xoáy trong đoi mắt ấy là cả một mùa đong lạnh lẽo, một tử thần uy quyền lãnh lệ. Một vẻ lạnh lùng hoàn toàn trái ngược vs Takashi.
Sự xuất hiện của hắn đúng là xoay chuyển cục bộ.Một lớp học đang căng thẳng đằng đằng sát khínhanh chóng thay đổi bởi các cô nàng.Đôi mắt long lanh, sự hồ hởi bởi sự xuất hiẹn của hắn. Hai chữ ngưỡng mộ in trên cả mặt.
Nó thôi chú ý ngồi phịch xuống. Lấy cuốn vở ném cái rầm trên mặt bàn như kiểu “Ta đây là đang tức giận, đừng chọc ta”. Mọi người thôi chú ý nhìn hắn mà liếc mắt sang nhìn nó. Hắn đưa đôi mắt lạnh băng nhìn nó, khoé môi bất giác nhếch lên.
Mọi hành động cử chỉ của hắn đều đc Takashi thu lại.Trong thâm tâm, hắn cảm nhận đc đối thủ đã xuất hiện.
Bà cô bây giờ ms lấy lại bình tĩnh trc sự xuất hiện của hắn, ai bảo đẹp trai quá làm gì. Đưa ngón tay đẩy gọng kính lên, lật qua một số giấy tờ. Cô ngước lên:
- Cậu là học sinh mới tiếp theo của lớp này
-
- CÁI GÌ?????????????????
-
Nó bật dậy nhanh hơn cả lò xo. Mắt trân trối nhìn bà cô rồi tay chỉ hướng hắn , miệng lắp bắp:
- Hắn…..hắn….học sinh mới….lớp này.
Hắn thích chí nhìn khuôn mặt ngây ngốc của con bé, chân bước tiến ra giữa lớp, . Mắt nhìn thẳng nó:
-Đúng vậy.
-Không thể nào
Nó bất ngờ hét lên
-Chẳng có gì là ko thể. Cô có thể chuyển lớp , anh Gasun sao ko thể.
Con nhỏ tóc xoăn đỏ hí hửng lia mắt nhìn về phía nó. Cô giáo giờ ms tiếp:


-Cậu Gasun có lẽ ai cũng đã biết. Việc tiếp theo bây giờ là chỗ ngồi. Cậu có thể lựa chọn.
-Hình như cạnh Kasumi có một chỗ trống, tôi nghĩ mình nên ngồi đó.
-Không được.
Nó lập tức phản bác ngay lời đề nghị của hắn. Mắt trừng trừng nhìn hắn đe doạ, hàm ý như :’’Tôi sẽ giết cậu nếu còn quyết định như vậy” Hắn cũng nhìn lại nó vs vẻ thách thức:”tôi sẽ chờ xem bản lĩnh của cô”.
-Việc này……….
Bà cô khó xử, trán lấm tấm mồ hôi. Một bên là dòng tộc Royal, bên kia là tộc Shito.Một bên hạng nhất , một bên hạng nhì.Biết lựa chọn thế nào. Đang rơi vào tình thế lúng túng thì……..
-Cậu có thể ngồi đây.
Takashi lên tiếng phá vỡ tình thế khó xử cho bà cô. Nó ngạc nhiên nhìn hắn , vẻ giận dỗi:
-Anh……….
-Thôi nào, em nên nghĩ thoáng một chút.Mà nhìn xem, mỗi bàn mình là ngồi ba
-Đừng lo , anh đứng sau hỗ trợ em.Bảo kê luôn cũng đc. JuJin cười cười đế vào
-Thôi đc, em đồng ý, nhưng em có ý kiến
-Em cứ nói
-Em sẽ ngồi giưa anh Jujin và Takashi.Hắn…….chỉ tay về fía Gasun. ….ngồi chỗ của em
-Điều này…….
ánh mắt liếc thái độ Gasun. Hứn chỉ nhếch mép:
-Tuỳ cô thôi
-Tất nhiên
Nó cũng lườm lườm đáp lại. Hắn bc lại chỗ ngồi, cười mỉa mai nhìn nó:
-Hoá ra trái đất này cũng trong nhỉ??
-Thế cậu tửơng nó vuông chắc.
-Nếu cô cứ như thế tôi sẽ buồn mà chết mất.
Chẳng dưng đang lạnh lùng, hắn chuyển vẻ đau thương. Nó liếc mắt nhìn, chắc chắn 100% giả tạo. Nhếch mép cười:
-Tôi cũng đang mong điều đó. Có thể nhờ vậy mà Trái đất nhẹ bớt đi.


Hắn trở lại vẻ ngạo mạn cố hữu, ánh mắt vẻ cười cợt:
-Hãy ở đó mà mộng tưởng đi nhé
Nó quay sang trừng mắt nhìn hắn.Hắn cũng nhìn. Mắt to mát nhỏ trừng trừng nhìn nhau. Bà cô thấy tình hình ko ổn thì quyết ngăn chặn
-Ehem, chúng ta quay lại bài học. Bài làm của Kasumi rất chính xác , cách giải độc đáo….
Cũng chẳng ai thèm để ý lời nói trên bảng mà tập trung nhìn hai kẻ đấu đá mắt.
Tội nghiệp bà cô
Tình hình có vẻ căng thẳng, Jujin cười giả lả, cố gây sự chú ý của Kasumi:
- Kasumi. Em làm anh phục quá
-
Hiệu nghiệm ngay.Nó kết thúc trận chiến bằng một cái liếc mắt suýt sém cả da rồi quay sang Jujin:
-Cái gì anh.
- Thì bài toán ấy, em giỏi thật
-Cũng chẳng có gì.Nó đâu có khó lắm.
Nó cười cười trả lời
-Gớm mới nịnh một câu chưa gì đã tít mắt
Hắn lấy vẻ mặt bỡn cợt bĩu môi nói.
-Cậu câm miệng ngay cho tôi. Cậu là chó hay sao tôi nói câu nào là đớp liền câu ấy.
Nó tức giận trừng mắt nhìn hắn. Hắn hai mắt đỏ ngầu màu máu. Cánh tay vung lên rồi dừng ở khoảng không. Giữa lòng bàn tay là một đốm lửa nhỏ. Không , nó hoa mắt chăng.Dụi mắt nhìn vài cái lại ko thấy đâu. Tự nhủ:”Uh, mình hoa mắt rồi”


Hắn định chọc tức nó ai dè……… Nếu là kẻ bình thuêòng, hắn chỉ một cái búng tay, kẻ đó sẽ hoá tro bụi. Nhưng là nó…….hắn ko thể.Tay đưa lên nhưng tim đau nhói. Không làm được. Nhìn vẻ mặt thách thức của nó, hắn quay đầu ngồi xuống bàn.
Thấy hắn ko làm gì, nó bĩu môingồi xuống. Takashi nhìn Jujin lắc đầu. Ước mơ có một cuộc sống bình yên tan tành từ trong trứng nước.
Reng……..
Chuông reo.Cả lớp ùa ra. Jujin huých tay nó:
-Xuống canteen vs tụi anh ko???
Nó lắc đầu:
-Đồ ăn dưới ấy em ko ăn đc. Hơn nữa, phải đi dạo cho xả stress.Tích tụ nhiều quá đi gặp Diêm Vương lão bá khi nào chả biết.
Takalấy tay búng một cái giữa trán nó, giọng nhỏ nhẹ:
-Đừng nói những câu ngok như vậy. Ai cho em gặp lão ta.Lão ta gặp em. Anh xử lão trc.
Nó cười ko nói gì mà lòng cảm thấy ấm áp lạ.
Tại một căn nhà nhỏ sau núi:
-Em muốn giết chết, phanh thây con nhỏ Kasumi đó cho hả giận. Nó làm em thật nhục nhã.
-Đúng vậy thưa tiểu thư, ms vào mà chưa gì nó đã thu hút đc bốn sao bạch kim của trường. Nhất là bộ ba anh Kahanda, Takashi, và Jujin. Hôm nay cũng thấy nó theo đuôi họ.
-Vâng, hôm nay nó xúc phạm Gasun thiếu gia mà anh ấy cũng tha cho nó.
-Con nhỏ đó lai lịch thế nào mà gan lớn vậy.
Giọng nói lạnh lùng, uy quyền vang lên
-Tiểu thư Micacy, theo điều tra thì nó là Kasumi Royal
-Royal
-Dạ, nhưng chỉ là một nhánh nhỏ, ko đáng lo ngại.
Misun lại gần, ôm chặt lấy tay chị nó:
-Chị, chúng ta ra tay vs nó chứ. Hôm nay nó khiến em thành một trò cười.Anh takashi còn đề nghị cho nó ngồi cạnh.Nếu ko nhanh tay, Kahanda của chị cũng bị nó nuốt ko chừng.
-Hừ, một nhánh nhỏ mà bạo gan.Dám vô lễ vs tộc Hawa chúng ta. Đáng chết nhưng để xem………
Cô gái dưa tay gõ gõ nhẹ lên thành ghế, đôi mắt to đen láy nhíu lại khuất dưới hàng mi cong vút. Khuôn mặt thon dài nghiêng đầu dựa vào cánh tay để cho mái tóc dài bay bay trong gió. Đôi môi đỏ thắm nhếch lên cười nửa miệng:
-Hãy chào hỏi nó trc cho phải phép chứ nhỉ. Nhớ chuẩn bị chu đáo vào.Giao cho em xử lí đó, tiện thể xả hận luôn
Misun mắt ánh lên tia sắc lạnh , cuồng dã:
-Cảm ơn chị
Một kẻ mang trong mình muôn trùng rắn rết nhưng có một vỏ bọc tuyệt mĩ. Vẻ đẹp tà ác ko tên len lỏi qua từngcử chỉ lời nói. Chỉ có thể là Micacy-Nữ trưởng tộc Hawa
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 5

Kasumi bc xuống sân trường. Mọi người hầu như đã tập trung ở canteen hết cả rồi, chỉ còn lác đác vài người nơi đây. Nó nhanh chóng tìm thấy cho mình một cái ghế nằm gần rừng phong, thế là lăn ra ngủ.
Đang mơ màng thì nó cảm thấy có cái gì đó nhỏ giọt lên mặt .Mùi tanh của máu nhân tạo- thứ nc hầu như ở đây tất cả đều dùng (trừ nó) xộc thẳng vào mũi nó. Hé mắt thấy trc mặt là một đám nữ sinh, cầm đầu là con bé tóc xoăn. Con bé thấy nó tỉnh thì hếch mặt lên cười khinh bỉ:


-Chẹp chẹp…Tiếc thật. Tốn mất một li nc cho con bé bẩn thỉu, điên rồ này.
Thứ nước màu đỏ nhỏ giọt trên mái tóc xanh của nó, có những giọt dài vương trên mặt. Nó ngước đôi mắt đỏ màu máu nhìn thẳng vào mắt con bé. Nó đang rất tức giận .Nó đã nhận bao nhiêu sự nhục mạ từ khi về đây.Hết tên Gasun biến thái đến những thứ quái dị trong trường này, bây giờ thêm cả con bé trc mặt nó đây. Con bé Misun đáng ghét. Nó cau mày:
-Các người lại muốn gì nữa đây. Đấu đá trong lớp ko nổi phải bò ra đây vs một lũ đàn em sao??????
Bốp…….Máu rỉ ra từ miệng nó
- Câm họng. Hạng ******** như mày ko đáng để lên tiếng trc mặt nhị tiểu thư.
-
Cố kìm nén tức giận, hai tay nắm chặt hằn lên những đường gân xanh. Không thấy nó nói gì, con nhỏ tưởng nó đã sợ liền cười ha hả, nói lớn :
-Tao cảnh cáo mày tránh xa anh Kahanda, anh Jujin , anh Gasun và nhất là Takashi. Tao mà còn thấy mày lởn vởn quanh họ thì mày sống ko nổi đâu. Biết điều một chút.
-Chỉ thế thôi sao……..
Nó ngước mắt lên.Mắt đỏ một màu máu. Dưới ánh trăng, cả người nó phát ra một thứ ánh sáng hư ảo, một vẻ đẹp uy quyền của bậc đế vương.Bất giác tất cả thấy lạnh cả sống lưng, giật mình sợ hãi. Misun nhanh chóng xoa tan sự sợ hãi ấy bằng một cái tát.Bàn tay nắm lấy tóc nó, kéo ra sau, khuôn mặt theo đó lộ rõ ra dưới ánh trăng. Đẹp một cách mị hoặc.
Bốp………
-Mày ngừng sủa thì tao còn cho con đường sống.
Tóc lại bị giật một lần nữa, khuôn mặt ngửa ra sau.Nó nhếch miệng cười gằn:
-Chỉ thế thôi nhưng tôi ko làm được.
Misun tức giận trước sự coi thường của nó.Tay liên tiếp đưa khuôn mặt nó đập vào gốc cây.Miệng rít lên:
-Để tao xem mày ngoan cố tới mức nào. Tao sẽ cho mày cảm nhận đcj sự đau đớn


Nó cố gồng mình , chuẩn bị xuất ra mấy chiêu võ đã đc hoac nhưng………Nó giật mình, nó ko làm đc.Cả cơ thể nó dường như đã bị vô hiệu hoá.Cùng lúc , con bé cười lớn:
-Cô định chống lại tôi ư, ôm cái mộng tưởng ấy mà đi gặp Diêm vương ấy.
Đồng thời, từ các đầu ngón tay con bé bay ra những sợi dây màu bạc quấn chặt lấy cơ thể nó. Bây giờ tất cả sức lực của nó đều đã tiêu tan, giãy dụa cũng chả nổi. Sợi dây chỉ mỏng như tơ nhện mà có độ bền dai thật tuyệt. Sợi tơ bắt đầu thít chặt nó lại. Càng lúc cơ thể càng đau đớn.Con bé cười vang:
-Ha ha hãy cứ mà tận hưởng đi. Chỉ mới là khúc dạo đầu mà đã chịu ko nổi sao có thể đấu vs ta.
Bỗng chuông reo, một con bé chạy lại gần:
-Nhị tiểu thư, đã vào giờ học
Gật đầu. ánh mắt đe doạ nhìn nó:
-Số mày cũng may phết. Liệu gột sạch bộ dạng gớm ghiếc này rồi hãy bò vào lớp. Tao ko muốn cấp A như tụi tao lại phải xấu hổ vì một đứa như mày.
Nói xong cùng đám người bỏ đi.

Gấu váy trong tay nó nhăn nhúm. Nó đang tức giận cực điểm. Con bé đó dám khinh thường nó.Đã thế nó càng đeo bám, để xem làm gì đc nhau.Chuông reo một lúc rồi nó ms lấy lại bình tĩnh. Nhìn lại bộ dạng từ trên xuống dưới .Thật thảm hại. Bộ đồng phục màu đen đã hoá đen bởi thúe nc mang mùi máu.Trán đau điếng , đang rỉ máu vì những cú đánh lúc nãy. Chợt nó nghĩ:
“Không thể vác bộ dạng này vào lớp.Nhưng nếu ko vào thì anh Takashi và Jujin sẽ lo”


Nghĩ một lát nó quyết định gửi một tin nhắn, bảo vì buồn ngủ nên đã về phòng.Thật ko hay chút nào, buổi học đầu ttiên chưa gì đã nghỉ giữa chừng.Đành vậy.
Bước ra khỏi nhà tắm, nó sảng khoái đến lạ.Nhìn Ross đứng trc cửa phòng tắm mặt mày lo lắng, nó ôm vào lòng vuốt ve. Khi vừa bc vào nhà thấy bộ dạng của nó, ánh mắt Ross biến chuyển là lạ mà nó ko lí giải nổi. Ross nhảy phốc lên người nó, le lưỡi liếm những vết thương trên trán.Lập tức nó cảm nhận đc những vết thương bắt đầu lành trở lại. Nó sững sờ.Lí nào lại vậy.Nhưng nó bỏ qua, cả cái trường này toàn thứ quái dị nó còn cho qua đc, con mèo của mình sao lại ko thể.Túm lấy cái mũi Ross. Nó dí vào cái trán mình, giọng nhỏ nhẹ:
-Mày lo cho tao à.Ko sao đâu. Con bé trong lớp đến giương oai ấy mà.Chả sao vì tao vốn là người ăn miếng trả miếng.Cốt yếu là cơ hội mà thôi.
Nó sảng khoái dang rộng tay, đưa tay giật lấy sợi dây trc mặt, chiếc đồng hồ đc rơi xuống.Đã 9 h sngs rồi cơ đấy.Giật một cái nữa, đồng hồ nhảy tít lên trần nhà.Vươn tay vài cái , nó mở cửa sổ cho ánh nắng tràn vào.Sân trường vẫn vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân thưa thớt của mấy kẻ tuần tra.Nó thở dài, lại nằm phịch xuống giường, ôm con Ross vào lòng. Chỉ mới sống ở đây được 3, 4 ngày mà nó đã cảm thấy toàn điều quái dị. Chả thể nào lí giải nổi.
Nó ôm con mèo đặt lên chân, chơi nhào lộn. Nó thích cảm giác dồi con mèo lên cao. Như những con khác , chúng sẽ gào ré lên hoặc cào chân tay đau điếng nhưng Ross thì lại tỏ ra thích thú đến lạ.Nâng con mèo đến trước mặt, nó nhận ra có một điểm đặc biệt..
Dưới ánh nắng rực rỡ của mặt trời, bộ lông đen của nó sáng rực, lấp lánh đến bất thường.Đôi mắt từ bao giờ đã hoá màu xanh biển đẹp như một dòng hải lưu tuôn chảy nhẹ nhàng. Chính giữa trán là hình trăng lưỡi liềm đc phủ bởi một lớp lông bạc ánh kim. Nó trợn mắt nhìn Ross mà thấy kì lạ.Sao nó cứ có cảm giác Ross chẳng phải là một con mèo.


Thấy thái độ là là lạ của Kasumi, Ross nhanh chóng nhảy khỏi người nó, trèo tót ra khỏi phòng.Tuy ko nhìn thấy Kasumi nưa nhưng nó vẫn cảm thấy sợ hãi.Càng đến ngày Đêm đen, sức mạnh trong người con bé cũng có nét biến chuyển vì thế mà nó cũng dần thoát khỏi vỏ bọc của con mèo. Chỉ mới thay đổi chút ít như vậy mà con bé đã nhận ra vậy những biến chuyển lớn sau này thì thế nào……….Thật ko dám nghĩ tới
Nhìn con mèo chạy đi, nó chép miệng:
-Đấy. Lại đi tán gái rồi.Thật là………
Với tay lấy chiếc laptop trên bàn, nó lên tìm kiếm vài thông tin mới
Cốc ….cốc….
-Kasumi, nhok dậy ăn sáng đã nào.
-Sáng sủa gì mà cơm sáng, nhìn cái đồng hồ giùm em .12h rồi chứ ít à
Nó nói vơí ra rồi nhanh chóng bật dậy vệ sinh cá nhân, rồi ra phòng khách ko quên lôi
theo chiếc laptop. Mâm cơm dọn sẵn trên bàn, nó chép miệng:
-Lạ thật sao ở đây ai cũng thick ăn đồ tái nhỉ?
Takashi nhìn Kahanda, chả nói gì chỉ lẳng lặng lấy cái điều khiênt bật tv. Nó ăn xong thì ngồi ôm lấy cái laptop chẳng rời.Thấy vậy, Kahanda nhắc nhở:
-Nè, nhok ở đây cũng phải dọn dẹp đi chứ.Đi rửa bát đi.
Nó cười hì hì mà mắt chẳng rời khỏi màn hình:
-Anh mời em tới ở mà, mà đã mời là khách.Đã khách ai bảo phải làm việc.
Kahanda lắc đầu trước cái cách lí luận suông của con bé. Khi đã dọn dẹp xong, Takashi và Kahanda và Takashi buông mình tự do trên sopha, bên cạnh là nó đang chăm chú ngó màn hình. Ngồi chưa ấm chỗ, cả hai đã phải chứng kiến một trận cười kinh rợn tóc gáy của con bé.Một tay ôm bụng, một tay ôm laptop nằm cười rũ rượi, lăn lộn trên ghế một hồi, nó rơi phịch xuống sàn nhà.Cả hai ái ngại nhìn. Takashi ngồi dậy nhẹ nhàng đỡ nó dậy lên ghế sopha, quan tâm hỏi:


-Em sao vậy, phải bít quan sát xung quanh chứ.rơi xuống trúng cạnh bàn thì sao.
Kahanda nhón tay lấy miếng snack , mắt vẫn dán trên tv, thủng thỉnh đấp:
-Con nhỏ lên cơn đấy. Cậu ko cần quan tâm
Nó lấy lại tư thế, thủng thỉnh đáp lại iọng nhe tựa lông hồng nhưng độ sát thương hơn cả bom nguyên tử:
-ái chà, Không biết con vẹt của anh nó thick sâu gì em còn bít mà chuẩn bị quà.
Kahanda nghe xong cười ha hả, tự tin đáp:
-Em đừng mơ động đến bảo bối của anh.Chúng ta phải học 5 tháng mới về nhà.Em thôi trò doạ nạt con nít ấy đi.
Nó cười chế giễu:
--Ôi tội nghiệp ông anh giai của tôi.Trình độ thông tin còn gà lắm. Anh nghĩ việc đó cũng phải đến tay em lo liệu sao.
-ý…..ý…em là………
-Cũng ko tệ nhỉ.Anh ko bít Anna và Lora đang ở đây sao.Anna nó mê tít con vẹt của anh.Đảm bảo nó fục vụ con vẹt của anh từ A-Z mà. Hôm trc nó còn bảo em muốn thử nghiệm “sâu massage” trên con mèo của anh đấy.Thick ko???? Em alo cho nó nhé.
Hắn rùng mình nghĩ tới con bé Anna. Mấy năm trc, con bé đến nhà chơi .Thấy ngay con
vẹt của hắn.Trông con bé cũng xinh xắn đáng yêu nên khi nó mở lời mượn con vẹt thì
hắn đồng ý ngay.Ai dè, hôm sau nó đem trả thì hắn ms tá hoả.Dụi mắt mấy lần chẳng
nhận ra bảo bối của minghf.Bộ lông sặc sỡ biến đi đâu chỉ còn lại con vẹt trần như
nhộng.Nhìn con vẹt tội nghiệp vô cùng.Hỏi ms bít con bé nhốt con vẹt giữa một rừng
sâu.Con này bò lên người, con kia leo xuống chân.Vốn đc chăm chút từ nhỏ, con vẹt đâu


đã gặp cảnh ấy bao giờ.Đến hắn còn thấy nổi cả da gà. Giờ nghe con bé nói vậy, hắn rùng
mình nghĩ tới con sâu massage mà con bé vừa nhắc.
Quay lại, hắn vẻ cam chịu,miệng cười mà như khóc:
-Em đừng làm thế vs con vẹt của anh.Nó vô tội mà.Snack của anh đây, em ăn đi
Cầm cái bao snack trên tay hắn, nó cười mỉa mai:
-Anh nhầm rồi, snack này vốn dĩ của em mà
Hắn ngồi câm như hến.Thấy vậy , Takashi cứu nguy cho thằng bạn:
-Mà nãy giờ em cười vì cái gì thế.
Nó hí hửng ôm cái laptop, đọc vanh vách:
-Thông tin nóng hổi đây: Tại đường XYZ thuộc thành phố Naru, phát hiện có hai xác
chết,một nam, một nữ tuổi từ 17 đến 24. Nguyên nhân cái chết là do mất máu. Giám định
pháp y cho bít, ko còn sót lại 1 ml máu nào trong cơ thể họ.Ngoài ra, trên cổ cả hai người
đều có dấu răng nanh. Mọi người đang bít do ai gây ra nhưng theo thông tin đồn đại gần
đây là do vampire- một tộc người bí hjiểm tong xã hội, mặc dù ko có cơ sở về sự tồn tại
của họ…….
Kasumi vẫn thao thao bất tuyệt, ko để ý có hai kẻ đanh thất thần nhìn nhau. Việc
Vampire hút máu người đã lên cả báo chí thông tin cả nước, dù chỉ mới là tin đồn
nhưng….cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Nếu tiếp tục, xã hội này sẽ tìm ra sự tồn
tại của vampire trong cộng đồng. Nếu biết, chúng sẽ tìm mọi cách để giết hại vampire và
chắc chắn họ sẽ ko ngồi yên chiu chết. Cuộc thảm sát sẽ xảy ra.Nhưng quyền năng của


vampire hơn hẳn con người. Tất cả chỉ bất lợi cho con người mà thôi . Và…….Kahanda
giật mình đánh thót, liệu Kasumi sẽ phản ứng thế nào trc sự thật về thông tin ấy.
Kahanda và Takashi hai mắt giao nhau rồi gật đầu tín hiệu.
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 6
Kahanda dè dặt, liếc mắt nhìn nét mặt nó đầy vẻ lén lút:
-Kasumi này……………
Nó đang đọc đến đoạn hay thì Kahanda gọi , lập tức ngẩng mặt nhìn chăm chú vào mắt
hắn. Hai mày khẽ nhíu lại . Im lặng…….
Hắn giật mình trước cái nhìn đầy vẻ xoi mói của nó, suýt nữa rơi ngay khỏi ghế. Nhìn nó,
hắn ko thốt nên lời.Nhe răng cười như mếu, ánh mắt quay sang liếc liéc Takashi ý bảo


hắn hỏi. Takashi hờ hững tiếp nhận cái liếc mắt ấy, tay tóm lấy remove chuyển kênh.
Thấy thái độ của thằng bạn chí cốt, Kahanda rủa thầm trong bụng nhưng miệng vẫn cười
mếu mếu nhìn nó lén lút, một lúc mới cất lời:
-à……..anh định hỏi….cảm nhận của em về nhưng thông tin trong bài viết.
Nó nhìn Kahanda, ngón tay cái nhẹ mân mê đôi môi anh đào đỏ hồng, mắt liếc nhìn hắn.
Một lúc mới lên tiếng:
-Bài báo này………….cảm nhận.
Hắn nhìn thái độ nó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhưng vẫn cố trả lời:
-Uhm……
Nó tiếp:
-Tóm lại một câu
Im lặng chờ đợi .Nó nhếch mép, đôi mắt đầy vẻ đe doạ, nghiến răng:
-Vô cùng tức giận về sự thật của kết luận này.
Hắn khuôn mặt trắng bệch nhìn Takashi-đang cũng chả khá khẩm hơn là mấy.Sống lưng
lạnh buốt. Nếu nó phát hiện ra sự thật trước ngày Đêm Đen.Chúa tể của vampire-ba hắn-


Johanki Royal, sự tức giận, hoảng loạn ,hận ý sẽ bao trùm nó.Các linh vật bảo hộ cho sức
mạnh của nó sẽ ko thể chống đỡ đc.Sức mạnh đó sẽ phá vỡ phong ấn.Trận Hắc Phong sẽ
xoá sổ toàn bộ con người cũng như cả thế giới vampire này. Sức mạnh đó sẽ chế ngự cả
thiên nhiên trời đất. Nhưng chính rằng, bản thân con bé cũng chẳng thể chế ngự đc sức

mạnh đó. Và..nguy hiểm hơn nó có thể đi quá giưới hạn để biến thành một loài khác.
Một loài quỷ mà gia phả Royal có nhắc đến Lisaori-Quỷ thần Huyết Đen. Hắn rùng mình
nghĩ tới đó. Không thể ko thể, Kasumi của hắn ko thể biến thành quái vật như thế.Không
thể………….
-Một kết luận phi lí hết sức.Một kiểu doạ người
Câu nói tiếp theo của nó khiến cho kẻ đang lạc vào mê cung của sự hoảng loạn như thức
tỉnh.Vui mừng sung sướng.
Takashi nghe câu nói của nó giạt mình ngẩng lên
-Sao?????????/
-Anh ko thấy bọn chúng quá ảo tưởng rồi hay sao. Vampire nực cười.Chỉ với cái chết vì
mất mầum chúng kết luận có vampire. Đến thời đại này rồi mà chúng còn tin có


vampire.Bọn này đúng là hết thuốc chữa. Chắc toàn là Fan cuồng của Chạng vạng. Nhìn
đau cũng cho là có vampire. Bọn này phải đc chính phủ cho vào viện thần kinh trung
ương mới đúng.
Takashi nhìn thẳng vào mắt nó.Hán muốn xem đó có phải là lời nói thật hay là sự kìm
nén. Hắn lúc này mới ngắm kĩ nó.Đoi mắt ko ko còn là màu hổ phách nữa. Từ bao giườ
đôi mắt này đã thay đổi. Đôi mắt này rốt cuộc có bao nhiêu màu. Chính giữa con ngươi
màu tím huyền bí, tàn khốc.Xung quanh, màu đỏ rực lửa , cao ngạo. Màu xanh biển bình
yên.Màu hổ phách bậc vua chúa.Tưởng chừng ý nghĩa, vẻ đẹp mỗi màu tương phản nhau
nhưng khi hoà làm một lại đẹp một cách mê hồn, ko cưỡng lại đc như vậy.
Giật mình bắt gặp cái nhíu mày của nó, hắn mới sẵng giọng:
-Em tin không có vampire.
Nó đáp mà tay vẫn không ngừng rê trên bàn phím, miệng nhồm nhoàm snack:
-Đương nhiên. Con nít ba tuổi nghe là biết lừa gạt . Mà……nó ngẩng đầu nhìn lên vẻ suy


nghĩ………Nếu thế giới này có quỷ thì may ra em sẽ thay đổi ý kiến cũng nên. Có lẽ em
sẽ dành 1% sự tin tưởng về sự tồn tại của chúng.
Hắn quay đầu nhìn Kahanda xem phản ứng của hắn trước câu trả lời đó nhưng chỉ thấy
hắn sung sướng khi nghe những câu trả lời của con bé, miệng ko ngừng lẩm nhẩm”Nó
chưa biết gì hết.Vui quá”. Lắc đầu, thằng này lên cơn nặng lắm rồi , khó cứu vãn lắm.Thở
dài, hắn nhìn Kasumi mà ánh mắt hàm chứa lời nói: “Có quỷ đấy Kasumi à, và chăng
nếu biết, em có hay không tin tới sự tồn tại của vampire. Dòng máu đang từng ngày chảy
trong cơ thể em.”
Đến giờ đi học, nó hí hửng tưởng tượng ra khuôn mặt tức giận của con bé Misun cùng
đàn em khi thấy nó đang lượn lờ quanh hai chàng công tử này đây. Nhìn thấy thái độ
cười cười như đười ươi của con bé, Kahada đưa tay làm dấu thánh miệng ko ngừng lẩm
nhẩm: “Amen, xin chúa tha thứ cho cơn điên loạn nhất thời của con bé. Mặc dù hắn chưa
từng biét gì về Chúa ngoài cái tên thông thường. Takashi thì khác , nhìn thấy nó vui vẻ, hắn cũng phấn chấn hơn.


Ngồi trong lớp học, ngoài lườm nguýt tên Gasun biến thái, nó còn nhận đc cả tá cái liếc
nhìn hậm hực, đe doạ của con bé Misun. Khi hai mắt chạm nhau, nó còn trợn mắt nhìn
thách thức.Cả buổi học mà nó cứ ngó lên ngó xuống, quay sang quay phải. Vì sao
ư?????????Tất cả chỉ vì cái môn học quái quỷ :PHA CHẾ MÁU. Nó chẳng hỉu môn học
này có lợi ích gì cho cuộc sống hay ko mà nhìn học sinh ai cũng hí hửng, như kiểu nhặt
được một bao chứa đầy vàng ấy, có khi còn hơn ấy chứ. Nó nhăn mặt quay sang Jujin
hỏi nhỏ:
- Anh, cái môn học quái quỷ này là gì vậy ??????
- Hả?????
Jujin trợn tròn mắt khi nghe câu hỏi hết sức ngớ ngẩn của con bé. Takashi nghe nó hỏi
vậy thì vội vàng nháy mắt với Jujin , miệng cười trả lời lấp liếm:
- à, cũng chẳng có gì. Rảnh rỗi chẳng có gì làm nên học cho vui ấy mà.
Nó gật gù ra chiều chấp nhận dù câu trả lời chả nghe xuôi tai lắm.
Gasun ngồi lặng đi khi nghe nó hỏi. Miệng khẽ lẩm nhẩm những âm thanh vô thức. “Tại
sao con bé lại hỏi vậy??” Đối vs một vampire cấp A, điều căn bản nhất như thế sao lại ko
biết. Một vampire quan trọng nhất là khả năng kiềm chế trc máu người, vì thế phải học đẻ
biết cách pha chế lương thực cũng như rèn luyện khả năng trc máu có tỉ lệ cao. Và hắn
bây giờ cũng ms để ý. Nó khác hoàn toàn vs tụi vampire nữ ở đây. Có phải chăng vì thế
mà hắn thấy hứng thú vs nó. Nó ko dùng đc thức ăn thức uống ở đây, cách đi lại nói
chuyện khác xa thế giới vampire ở đây. Hay nó ko phải vampire mà chỉ là con người,


nhưng con người thì vào đây làm gì. Một mobòng bong trong suy nghĩ cua rhắn và bị cắt
ngang bởi tiếng chuông giữa giờ. Takashi và Jujin nhanh chóng hướng canteen mà đi .
Nó gọi vs lại:
-Way, hai anh ko đợi em sao.???
-Hả , em cũng đi sao.Takashi thắc mắc hỏi lại
-Chuyện lạ à nha.Jujin cười cười nháy mắt nhìn nó khiến cho đội ngũ fan dổ rầm.Tiến lại
về fía cả hai, nó khoác tay than mật, miệng thì liến thoắng mà mắt thì cứ dán chặt vào
khuôn mặt tức của con bé é Misun:
-Có gì mà lạ.Thick thì đi thôi.với lại ngồi ở đây một mình buồn muốn chết. Đi vs mấy
anh chẳng phải vui hơn sao?
Nó nháy mắt một cái rồi lôi tuột hai thằng đi.
Tại canteen, nó đã nhìn thấy ông anh to đầu của mình. Nó nhẹ bước lại gần định hù
thì…..
-Nhok thôi cái trò con nít ấy đi. To đầu rồi mà còn thích hù người khác…
Nó xụ mặt bước vào ghế ngồi, nằm phịch lên bàn ăn, giận dỗi nói:
- Hai kì quá, em thick kia mà. Mà sao Hai bít là em, em vào Hai đâu có thấy. Trước
-
- kia em đứng trước mặt, Hai cũng đâu có bít là em.
-
Kahanda bấy giờ cũng mới ngớ người ra.Uk nhỉ, sao hắn cảm nhận được cđó là
Kasumi.Từ từ ngẫm nghĩ lại, hắn phát hiện ra.Mùi vampire trên cơ thể Kasumi đã bắt đầu


lộ ra. Tốc độ ko còn tính theo từng ngày nữa mà là từng….giây. Và hắn đã từ đó mà nhận
ra. Một mùi vampire đặc biêt, ko thể lẫn vào ai. Thứ mùi của chỉ riêng Nữ hoàng. Nhưng
nó sao lại bộc lộ ra trong khi con bé vẫn chưa phát hiện thân thế thật sự của bản thân. Vội
vã quay sang Takashi , hắn hoảng hốt:
-Hôm nay ngày bao nhiêu vậy??????
-Dương thì 3/6, âm là 4/5.
-Đúng mà. Hắn hí hửng thở phào.
Nó chú ý nãy giờ thái độ của Kahanda, giở mới lên tiếng:
- Đúng gì Hai????
- Thì hai ngày nữa là tới ngày Đêm………
Takashi nhanh chóng giơ chân đạp nhẹ một cái vào chân hắn, hắn mới phát hiện mình
vừa bị hố, vội vã chữa cháy:
-à, ý anh là đêm mai có lẽ nhiều sao, định rủ em đi ngắm ý mà.
Nó xì một cái rõ dài rồi lôi ống sữa con bò trong cặp hút một hơi dài. Khi đồ ăn trên bàn
đc để sẵn sàng đầy đủ thì cửa lớn mở, bóng một cô gái bước vào………..
Sự xuất hiện của cô gái chẳng làm xi nhê gì việc ăn uống của cả ba con heo. Chỉ có nó là
thích thú nhìn bóng người tiến vào, trên môi vẽ lên một nụ cười lạnh.
Khoác trên mình bộ đồng phục vampire A. Trời không gió mà những sợi tóc xoăn vẫn cứ
bay bay. Màn đêm tối bao trùm xung quanh khiến cô gái nổi bật với bộ đồng phục màu
trắng. Màu đỏ của mái tóc thật quỷ mị nhưng ko kém phần quyến rũ. Thật tiếc đối tượng
cô gái chú ý chăngt thèm để ý tới cảnh phong tình ấy, vẫn say sưa nhâm nhi cốc nước
màu đỏ. Còn tụi vampire nam ngoài sảnh thì máu mũi xịt tùm lum, van trời đát chẳng hỉu
lòng nhau.
Ném cho Misun một cái nhìn tội nghiệp mỉa mai, nó nânhghộp sữa lên, tiếp tục công việc
còn giang giở. Tiến lại gần người con trai, hai tay nắm chặt e thẹn nói:
-Anh Takashi , bây giơd chúng ta….. có thể nói chuyện một chút được không???
Không đợi Takashi trả lời, nó nhanh nhảu:
-Ai da, anh Takashi. Anh bảo hôm nay đói lắm mà, cố ăn cho nhìu vào để đỡ kêu đi. Sấp
vào học rồi đáy.
Misun cố nuốt giận vẫn mỉm cười giả tạo:
-Vậy à, thế thì anh cứ ăn từ từ. Chúng ta có thẻ nói chuyện sau giờ học cũng đc
Thấy Takashi chuẩn bị mở miệng, nó túm lấy một quả táo nhét thẳng vào miệng Hắn,
miệng liến thoắng:
-ÔI, tiếc quá Misun à, Anh ấy hứa hôm nay giúp mình ôn bài mất rồi. Thôi bạn tìm tạm ai
đó thế vào nói chuyện vậy nhé
Misun trừng mắt nhìn nó rồi nhìn thẳng vào takashi:
-Anh, có đúng ko????
Takashi khó khăn lắm mới lôi đc quả táo từ trong miệng ra, chưa hỉu mô tê gì thì lại bị
nó đung tay ấn đầu xuống liên tục.
Thấy hành động của nó, Misun nghiến răng nghiến lợi, mắt đỏ ngầu tức giận nhưng giọng
vẫn nhẹ nhàng
-Vậy có lẽ phải hẹn anh khi khác.
Mọi học viên đang bám vào tấm cửa kính để chứng kiến lời ngỏ của cô công chúa nhà
Hawa tới công tử của tướng quân Honsai thì thấy ngay một màn kịch hay. Cô công chúa
nổi tiếng kiêu kì nhất trường Đã bị công tử Takashi từ chối thẳng thừng. Và họ xì xào
với nhau về mối quan hệ trên mức thân thiết của Kasumi và Takashi.
Bực mình bước ra cửa, Misun ném ra những ánh mắt đe doạ cho bọn kiến bám đen cửa
kính kia rồi thẳng thừng bước ra ngoài, miệng nghiến răng:
-Thù này nhất định trả. Sẽ không để ngươi phải đợi lâu đâu.Kasumi ak….
Nụ cười lạnh đc vẽ lên môi Misun khiến cô đáng sợ hơn bao giờ hết.
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 7
MIsun đi rồi, nó lại thoải mái lấy một hộp sữa khác. Cả ba kẻ chăm chú nhìn nó.Chỉ tới
khi tiếng sột sột vang lên, nó mới thả hộp sữa xuống, hai tay chống cằm, mắt long lanh
nhìn lướt qua ba kẻ:
-Quan toà hỏi, bị cáo xin trả lời.
-Thế là sao???? Jujin lên tiếng đầu tiên.
-Dạ, sao trên trời nhiều lắm.
-Vào vấn đề chính đi.Nhok có xích mích gì vs nhỏ đó đúng ko. Tốt nhất nhok nên giải
quyết đi, con bé ấy ko vừa đâu. Kahanda giờ mới nghiêm túc nói.
-Yes, sir.
-Misun hỏi anh , sao em biết ý anh mà trả lời.
Hỏi câu này, Takashi chả có ý gì trách cứ nó cả. Ngược lại , anh thấy vui vui. Có phải nó
đã có tình cảm gì đó vs anh nên ko cho cô gái khác tiếp xúc.


( Hô….hô…tội nghiệp lão Takashi, làm thế là trả thù cá nhân chứ có tình cảm gì đâu…)
Nó giờ mới gãi đầu ngượng ngiụ:
-Em xin lỗi, thì cũng gấp quá nên……quên xin ý kiến anh. Mà thôi, sắp vào học rồi, mọi
người ăn nhanh đi. Em out trước nha.Bye….e…..
Chưa để ai nói nổi câu gì, nó phóng thẳng ra khỏi canteen như ma đuổi. Để ba kẻ ngản tò
te nhìn nhau rồi tự cười một mình, miệng lẩm nhẩm: “Con bé chuyển chủ đề nhanh thật!”
Ra khỏi canteen, nod dự lưng vào gốc cây đó thở dốc, tự lẩm bẩm: “Oai , may mà mình


nhanh chân chạy. Nhưng ….sao mình làm vậy nhỉ??????” Nó ngơ ngẩn ra, chẳng lí giải
nổi.
Mà tự dưng nó giật mình, bản thân có chút khác lạ. Nó là con heo ham ngủ, vậy mà từ
bao giờ nó có thể tỉnh táo cả đem, không gật gù lúc học nữa nhỉ, mà lại còn có thẻ đi trêu
chọc kẻ khác. Vsf hình như, nó không còn ghét lắm thứ mùi máu nhân tạo ấy.
Chuông reo vào tiết, nó thong thả bước ngang qua bàn của Misun. Nó muốn xem, vẻ mặt

con bé giườ như thế nào. Nhưng, thật tiếc, con bé chưa vào lớp.Nó ngán ngẩm cho hứng
thú bị cắt dở. Mọi người đã vào tiết đầy đủ, thầy giáo đã lò dò đi vào lớp mà vẫn chưa


thấy con bé ấy. Một lúc , Misun bước vào.Cả lớp ồ lên, không có gì ngạc nhiên hơn. Nữ
hoàng kiêu ngạo của trường giờ đây trông…..như thế nào nhỉ. Thảm hại vô cùng. Bộ tóc
màu đỏ ướt nhẹp, từng giọt nước giọt tong tong xuống sàn nhà. Bộ đồng phục dính sát
vào cơ thẻ, lộ ra những đường con quyến rũ. Tụi vampire nam trong lớp máu mũi rỉ ra
gần hết. Cô ta bước về chỗ không một lời xin phép. Hai tay vong lên bàn cúi đầu nằm
xuống. Thật tiếc vì mái tóc che nên nó chẳng thể nào trông thấy đc biểu tình trên mặt cô
nàng.
Cả lớp giờ chỉ chú tâm vào cái bàn có kẻ nằm ngủ, tò mò hết sức.Cả nó cũng vậy. Cô ta
sao vậy nhỉ???? Trời có mưa đâu mà ướt như thế chứ.
Chuông reo, cả lớp lại kéo nhau ra về. Ai có đôi có cặp thì cùng nhau đi dạo. Những kẻ
chán đời, yêu ngủ và độc thân như nó thì thẳng tiến kí túc xá, tiến vào giường và khò.
Nhưng thật sự giấc ngủ đến vs nó chẳng bình yên tẹo nào.
Giấc ngủ đến nhanh hơn bản thân tưởng tưỡng và nó lại chẳng hề bình yên.


Một đứa bé….không rõ khuôn mặt, mái tóc loà xoà toả rộng trên sàn. Dù vậy, nó chỉ mới chưa đầy ngày tuổi, còn….đỏ hỏn..Một vết cứa dài từ tim đến cánh tay…..gân tay non nớt trồi lên. Trái tim bé nhỏ đập từng nhịp yếu ớt lộ ra giữa những lớp thịt nhầy nhụa máu. Chiếc bình thuỷ tinh hứng từng dòng nước màu xanh biển ấy chảy xuống, gấp gáp như dòng suối, cũng có lúc từng giọt từng giọt. Con dao bạc sáng loá cứa vào lớp da thịt mềm nhũn sơ sinh. để những dòng máu xanh chảy ra. Những tiếng thở gấp gáp, những đôi mắt đầy thèm thuồng, những tiếng hú hét sung sướng…….Chỉ đến khi toàn bộ cơ thể là một đám nhầy nhụa máu thịt trộn lẫn vào nhau thì nó mới dừng lại. Đôi mắt đứa trẻ mở to đầy phẫn uất , sợ hãi, đau đớn. Miệng ko thể hét, không thể khóc vì….bị bịt kín. TRái tim đã dừng đập, cơ thể lạnh ngắt nhưng máu vẫn cứ tuôn như dòng hải lưu ko bao giờ dứt.
Đứa bé trừng mắt nhìn nó…..
Đứa bé sơ sinh…….đỏ hỏn…….chưa đầy ngày tuổi……..Máu ……
-á…á…..á……không…..không…tránh xa tôi ra…đừng nhìn tôi….
Nó ngồi bật dậy.Hoảng loạn gào thét. Cả người ướt đẫm mồ hôi. Hơi thở gấp gáp. Nước mắt giàn dụa….
Kahanda giật mình bởi tiếng hét của con bé, vội vã chạy vào phòng. Trước mặt hắn Kasumi ngồi thu một mình trong góc , hai tay khuơ mạnh vào ko khí. Miệng ko ngừng gào thét. Chạy vội lại ôm nó vào lòng, hắn vỗ nhè nhẹ vào lưng , miệng ko ngừng an ủi:
-Không sao…..không sao….Tất cả chỉ là mơ….là ác mộng…


Takashi đứng dựa vào tường nhìn cả hai. Hắn cũng muốn là người ở bên cạnh nó nhưng ko thẻ. Hắn cay đắng nhìn mà tim đau đớn. Đau vì nỗi đau mà nó fải chịu đựng. Đau vì tình yêu của mình có lẽ mãi mãi chẳng bao giờ trọn vẹn. Nếu có một điều ước, hắn xin rằng chưa bao giờ đc gặp nó.
Kasumi thấy Kahanda ở bên cạnh thì vội vã ôm chặt hắn, miệng mếu máo:
- Anh …anh ơi…..máu…..đứa bé….nó nhìn em....
Hắn chấn động. Đứa bé…..đứa bé…… Chẳng lẽ con bé đã nhớ ra. Cơn ác mộng năm nào đã trở về rồi sao. Hắn cúi đầu ôm chặt hơn cơ thẻ nhỏ bé vào lòng, tự hứa vs bản thân sẽ bảo vệ nó mãi mãi.
Hắn ôm nó, vỗ về trong lòng. Hắn muốn xoa dịu nỗi đau ấy.Chỉ đến khi xung quanh một mảnh tĩnh lặng , hắn bế nó lên giường lúc này như 1 con mèo con say ngủ. Nhẹ nhàng đặt xuống giường, hắn đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc lơ thơ đẫm mồ hôi trên trán nó. Bàn tay trái đặt nhẹ lên trán con bé bỗng dưng sáng rực lên một tia thoáng qua, căn phòng lại chimg vào đêm tối. Cúi đầu đặt một nụ hôn trên trán, bước ra khỏi phòng nhưng hắn nhận thấy có một đôi mắt đang dõi theo. Quay người lại…..
Dưới ánh trăng, Ross ngồi lặng yên trên cửa sổ dõi theo những hành động của Kahanda.
Đôi mắt sáng lấp lánh như vì sao dọi thẳng vào mặt hắn. ánh mắt ấy như nhìn thấu tâm
can, gây cho người ta một cảm giác bất an mơ hồ. ánh mắt lạnh băng. Bộ lông đen lấp
lánh dưới ánh trăng làm người ta những tưởng rằng nó là sợi bạc. Chỉ là mèo mà đã mang
một vẻ đẹp hoàn mĩ như thế nếu nó có hình dáng con người thì…….Con người…..Đôi
mắt..Kahanda giật mình thảng thốt, hắn chưa một phút giây nào quên, chưa từng quên đôi
mắt lạnh băng ấy. Đôi mắt của kẻ đã giết chết Kasina. Hắn ddã nhìn thấy những dòng
máu chảy ngập trong đôi mắt vô cảm ấy. Bàn tay đã lấy đi toàn bộ máu của cơ thể đó.
Một kẻ đã lấy đi sinh mạng 1 đứa trẻ mà ko hề run rẩy.
Nhưng……hình như hắn đã suy nghĩ quá nhiều. Một lần nữa hắn trừng mắt nhìn con


mèo. Chỉ là đôi mắt sao hắn có thể kết luận hồ đồ. Hắn đã thử nghiệm hàng trăm lần với
con mèo , dù là kẻ có giỏi kĩ xảo tới đâu cũng chẳng thể qua nổi mắt hắn. Vì thế con mèo
này ko có khả năng . Lấy tay tự cốc đầu một cái, hắn mở cưae đi ra.
Ross vẫn ngồi yên đó. Hắn đã đọc đc suy nghĩ của Kahanda . Nở nụ cười lạnh, hắn lẩm
nhẩm:
“Kahanda ơi là Kahanda…..Người vẫn như ngày nào, vẫn nhìn ta vs ánh mắt ấy. Ngươi
cũng khiến bản thân ta bất ngờ khi nhận ra ta dưới vỏ bọc hoàn mĩ này dù chỉ một tia
thoáng qua. Hình như ta đã quá xem thường mi .
Lặng đi một lúc, hắn tiến lại gần cái bóng nhỏ nằm trên giường . móng vuốt sắc nhọn
màu bạc loé ra đâm thẳng vào kẻ nằm trên giường…….
Màu bạc loé sáng, cái bóng ngã vật ra rồi ngã phịch xuống sàn nhà, nhanh chóng biến
mất, chỉ còn lại những hạt bụi lơ thơ trong đêm.
-Một bọn ngu xuẩn. Dám hại thiên thần của ta cả ngay lúc ta có mặt.
Thu móng vuốt, nó cúi người ôm lấy khuôn mặt nhỏ bé hôn ngấu nghiến. Chỉ khi nhận ra
sự hô hấp khó khăn của con bé, nó mới thả ra. Bàn tay nhỏ bé vuốt lên khuôn mặt, giọng
nhẹ nhàng:
-Tình yêu của ta.Chúng ta sắp đc gặp nhau. Không phải dưới hình dạng con người vs một
con mèo mà là giữa vampire với một linh thần. Em hãy mau chóng thức tỉnh. Ta đã làm
tất cả những điều có thể để mong chờ sự thức tỉnh này. Ta đã chờ em, rất rất lâu rồi.
Thiên thần bé nhỏ của ta.
Khi nó tỉnh dậy thì mặt trời đã lên quá đỉnh đầu. Căn phòng một mảnh tĩnh lặng. Nó cảm
thấy một tâm hồn trống rỗng. Một cái gì đó cứ xẹt qua trong kí ức…Nó ko hiểu. Lấy một


bộ váy trong tủ, xỏ đôi giày vào chân, nó lặng lẽ ra khỏi phòng . Bây giờ nó muốn bình
yên một chút. Đôi chân bé nhỏ cứ chậm rãi bước đi. Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào
nó lại tới rừng phong. Một khu rừng tuyệt đẹp.
Tại đây, nó đã gặp Gasun lần đầu tiên. Nghĩ đến hắn, lòng nó lại rộn ràng cảm xúc. Hình
như tất cả đã khác rồi. Nó đã ko còn cảm thấy ghét Gasun . Dù vậy, giáp mặt hắn nó vẫn
nói những câu khó nghe. Hình như đó là cách kìm nén cảm xúc tốt nhất. Từ bao giờ
nhỉ?????? Nó ngồi lên chiếc ghế dưới gốc cây, mắt nhìn xa xăm : Có lẽ lúc nhìn thấy hắn
khóc, lòng nó đã đổi thay, những đợt sóng trong lòng đã thôi lăn tăn.
Nhìn hắn đã vô cùng đơn độc. Dựa lưng vào lan can ccầu thang, hắn khóc. Không hiểu
chuyện gì đã xảy ra, nó chỉ đứng nhìn hắn. KHi phát hiện ra sự xuất hiện của nó, hắn
đứng đậy. Hai mắt nhìn nhau. Không phải là cảnh đấu đá mắt, hay những cái lườnm
nguýtđc lầp trình. Cái nhìn mang đầy tâm trạng cảm xúc.Thông qua cái nhìn, cả hai như
trao cho nhau sự cảm thông.
Nó bây giờ chỉ ngồi yên nhìn cánh chuồn nho nhỏ rồi nghĩ vu vơ. Tự cười một mình, no
sắp xếp lại đống suy nghĩ đang còn dang dở. Có một cái gì đó xẹt nhanh qua trí óc
nó…mơ.hồ…Nó không thể nhớ nổi đó la gì. Nó chỉ cảm nhận dc những hình ảnh mờ
nhạt ….không ra hinh thù ….Cang cố nhớ, cơn đau càng mãnh liệt . Hình ảnh đó như một
cuộn băng bị xoá còn dang dở. Không ro phần đầu hay phần cuối. Nó cảm nhận hinh như
trí nhớ nó đã từng bị xoá đi…..gần đây thôi…
Cảm thấy ngột ngạt, nó bước chân vào rừng phong, mong tìm thấy một điều gì mới lạ.
Tại gốc cây phong cổ thụ , có tấm biển đề chữ:
NGHIÊM CẤM VÀO RỪNG PHONG BAN NGÀY. CHỈ CHO PHÉP VÀO BAN ĐÊM
VỚI NHÓM TỪ 5 THÀNH VIÊN TRỞ LÊN.
Nó cảm thấy thật nực cười. Sai quá thể. Đi ban đem mới nguy hiểm chứ ban ngày thì hề
hấn gì. Nó lắc đầu cười, chân thẳng tiến rừng phong.
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 8

Bóng hai người vừa khuất, Gasun chán nản nhảy xuống. Hắn lại đến chậm một bước. Tự cười mình rồi tự nhủ sao quan tâm gì tới con nhỏ vô tình ấy làm gì. Giả vờ…hắn ko làm đc.Chỉ biết khi nghe thấy mùi máu của con nhỏ ….hắn đã rất sợ….sợ đến lúc ko gặp nó..ko nhìn thấy nó… ko cãi nhau vs nó…tim hắn lại đau.. đâu đến ko thở nổi.Đó là tình cảm gì.Hắn ko biết, hắn tự lừa dối bản thân……….à..mình bị.. đau tim.Quái, nhưng sao ma cà rồng lại đau tim.Lại tự nhủ sống vs tụi con người lâu sao tránh khỏi mắc bệnh của chúng .Haizzzz, ló do này tạm thời chấp nhận.. vậy phải đi mua thuốc trợ tim. Hắn đã cố hết sức chạy đến nơi nhưng chưa kịp ra tay Takashi đã lên tiếng trc và hắn đành ngồi im.

Thấy Takashi bế nó ,trong hắn lại có cảm xúc lạ….”GHEN sao…ko bao giờ, mới gặp

nhau thôi mà…Rồi tự nhủ”Thêm một căn bệnh của con người.. kiểu này phải đi khám tổng thể” Lắc đầu bỏ đi.

Nó đc Takashi bế, tim đập thình thịch, mặt đỏ ửng. Lòng có chút nôn nao.Xấu hổ sao???có lẽ thế.

Takashi ôm nó vào lòng, cảm nhận hơi ấm của nó đang hoà vào cơ thể anh.Anh thích nó. Điều đó anh đã cảm nhận đc từ lần đầu gặp và lần này lại càng khẳng định đc điều đó.

Một con người vốn dĩ lạnh lùng vô cảm như anh cũng biết quan tâm chở che người khác giới, biết tim đập chân run khi đứng trc người ấy,biết đau trc nỗi đau của người ấy. Một sự thay đổi ko lường đc.Ngay bây giờ, anh muốn con đg dài hơn để anh có thể ôm nó mãi như thế này. Anh nhìn vết thương, máu nhuộm đỏ mảnh áo trắng bó vào chân. Vẫn chưa giải trừ đc phong ấn sao…nó vẫn chỉ là con người thôi, vẫn chưa thể tự lành vết thương. Nghĩ vậy, anh vội vã bế nó vào phòng.

Kahanda từ khi nhìn thấy nó ở cánh đồng hoa đã ko thể ngủ đc.Thương con bé quá. Nếu nó thật sự biết mình là vampire thì sẽ phản ứng thế nào. Cha mẹ hắn từng bảo nó sau này sẽ là vợ hắn nên hắn fải yêu nó….nhưng…đã bao năm học cách yêu nhưng chỉ là tình yêu giữa anh trai em gái chẳng có gì khác. Hơn nữa nó se ko chấp nhận đâu.Miên man suy nghĩ hắn nghe thấy tiếng cửa mở.Chạy ra thấy Kasumi cả người đầy máu.

-Em sao vậy???????

-Không sao, em ra suối bị trượt chân ngã ý mà

-Lần sau phải cẩn thận ko là ở nhà đấy.Em toàn bít cách làm anh lo lắng

-Em bít lỗi rồi thưa Hai……….ái da..

-Sao vậy

-Con bé bị bong gân rồi

-Đồ quỷ, nghịch lắm vào nhé

-Hu…Hu…em đau mà Hai bảo vậy

-Thôi, để anh cố định khớp lại. Kahanda, lây scho mình ít viên đá dể chườm. Kasumi chịu đau. Anh làm đây.

Vừa nói hắn đưa tay để chỗ khớp ,ấn mạnh chuẩn bị bẻ thì………..

-AAAAAAAAAAAA…………

Đang hét , nó chợt im bặt.Takashi đặt môi mình vào bờ môi hồng hồng, âm ấm của nó. Nó trợn tròn mắt lên nhìn.Ko dám thở.Takashi vừa hôn nó.Nụ hôn ấy dường như đã làm tan đau đớn của cái chân đã gây ra.Cùng lúc vs nụ hôn, hắn nhanh tay bẻ nhẹ chân nó mà ko có một tiếng kêu la. Hắn muốn kéo dài nụ hôn này nhưng ko thể khi có dấu hiệu sự quay trở lại của Kahada. Môi vừa rời thì tiếg dép lẹt xẹt của Kahanda đi lên

-Nhok siêu quá.Chân xong rồi mà ko tiếng gào thét.Anh bắt đầu thấy fục nhok rồi nha

Nó im lặng. Bất ngờ quá.Nó đỏ mặt cúi gằm, miệng lí nhí:

-Em xong rồi cảm ơn anh.Em vào phòng đay. Rồi lủi nhanh

Kahanda bất ngờ trc thái đọ đó, lắp bắp:

-Ơ, cái con nhỏ này, thế ko chườm đá sao

Takashi đứng dậy tiến về phòng ko quên một câu:

-Chườm cái đầu cậu ấy

-Ơ ơ..là sao

Kahanda ngây ngô đứng giữa phòng nhìn hai cánh cửa vừa đóng sầm ko thương tiếc.Tay gãi gãi đàu.ánh mắy ngây thơ nhìn trân trối cái cửa.
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 9

Nó chạy vào phòng, thở hổn hển. Tay ôm lấy tim.Tại sao lại như thê, sao anh ấy làm vâyh??Ross mon men lại gần, nhảy vào lòng nó.Dùng chiếc lưỡi liếm đi những giot nc mắt mặn chát đang rơi đầy trên mặt nó.Thấy hành động của Ross , nó mỉm cười.Ngồi đc một lúc, anh trai nó gọi đi học.Nó phải đối mặt vs Takashi như thế nào???????Hít mọt hơi thật sâu, nó bước ra khỏi phòng,cố lấy vẻ mặt tự nhiên nhất.

-Đi học nào.

Rồi nó tiến thẳng ra cửa.THấy vậy , hai kẻ chạy theo. Khi chỉ còn hai người hắn mới nói nhỏ:

-Anh xin lỗi.Thấy em đau nên….

-Dạ thôi ko sao.Em chẳng để bụng đâu

Hai nguêoì đi lướt qua Gasun, nó thấy hắn cứ nhìn nó chăm chú.Nghĩ tới lần bị hắn mắng, nó sùng sục tức giận. Bĩu môi một cái, nó quay lưng bước đi.

Hắn nhìn nó cùng đi vs Takashi thì lòng bỗng nhói lên một cảm xúc lạ, chua chát lắm thì fải. Hắn ko biết.Thêm cái nhìn của nó, hắn lại thấy giận nó .Thế là cũng vào lớp.

Chuông vừa reo, học sinh ùa vào lớp.Giáo viên chủ nhiệm dẫn nó vào giữa lớp giới thiệu:

-Đây là thành viên mới của lớp chúng ta.Vì một số lí do cá nhân nên em ấy nhập học

muộn.Em giới thiệu đôi nét về bản thân đi

-Xin chào mọi người, mình là Kasumi Royal.Mong đc mọi người giúp đỡ

Mấy thằng con trai nhìn nó vẻ thích thú. Mấy đứa con gái thì ghen ty ra mặt.Mặc dù vậy vẫn ko thiếu tiếng rì rào:

-Là nhà Royal đấy

-Thêm một ứng cử viên sáng giá cho chức vị hoa khôi năm nay

-Dòng thuần huyết.Thật đáng ngưỡng mộ

-…………..

Rất rất nhiều những lời thì thầm to nhỏ nhảy vào tai nó.Hàng tá câu hỏi đc đặt ra.Tại sao ở đây nhắc tới gia tộc Royal thì lại bàn tán????Sao ở trường trc ko ai nói gì còn ở đay thì bàn luận rất nhiều????…vvvv,…

Cạch cạch………

-Im lặng

Bà cô khúm núm nhỏ nhẹ:

-Em có thể chọn chỗ ngồi tuỳ ý

Chưa kịp nói gì thỉ Takashi đứng dậy:

=Hãy để Kasumi ngồi cạnh em thưa cô

Nghe thế, tất cả bọn con trai trong lớp ngậm ngùi dập tan hi vọng chinh phục nó.Bọn con gái thì thù ghét ra mặt. Nó chép miệng”Kiểu này sống ko yên rồi” Nó hơi khó hỉu về gia tộc mình, tuy bà cô ko gọi là tiểu thư nhưng thái độ khúm núm lễ phép như thế thật lạ

-Đc rồi, em có thể ngồi ở đó

Một trong tam thế lực ở trường mà lên tiếng thì sao có thể trái lệnh

Tiếng rì rào ầm ầm cả lớp. Đến cả cô giáo cũng sững người , mãi mới nói đc một câu đó thôi.Nó bước chân về chỗ nhưng tai vẫn vểnh lên nghe ngóng chút thyông tin. Cả buổi học hết ngển cổ lên, thụt đầu xuống khiến Takashi cũng khó hỉu nhìn nó. Chẳng lẽ ngồi vs anh nó vui đến thế hay sợ bị tụi kia dòm ngó. Nó chả thèm đả động gì tới vẻ mặt khó hỉu ấy. Sau một hồi vận động gân cơ cốt thép, nó thu đc kha khá thông tin đáng giá:

*Gia tộc đứng thứ 3 trong thập bát gia tộc mạnh nhất, đóng vai trò của tướng quân

*Là một con người lạnh lùng, đc ví như băng Nam cực

*Tuyệt nhiên việc ngồi vs fái nữ là ko bao giờ

*Việc mở lời mời một hs mới ngồi cạnh mình có thể chấn động hơn việc mặt trời đổi hướng mọc.

*Theo như các nhà khoa học nghiên cứu, trung bình 1 ngày có ít nhất vài phút làm

những hành động lời nói điên rồ và việc đề nghị đó đc xếp vào số hành động đó.

Nó nghe ngóng 1 lúc đến thông tin này thì hậm hực chả thèm nghe nữa.’’ Chẳng lẽ ngồi vs anh ý là vinh dự vậy sao”nó thầm nghĩ. Bọn con gái chả coi nó ra kí lô nào cả. Tại Havard, cả ối kẻ muốn ngồi cùng nó mà chả đc. Mặc dù tức giận thật đấy nhưng điều đó chẳng thể ngăn cơn buồn ngủ đang kéo đến trong nó.

Takashi ngồi quan sát chuyển biến nét mặt nó.Chả hỉu ra làm sao, lúc đầu thì hí ha hí hửng, một lúc thì nghiêm túc, lúc nữa thì tức giận.Cuối cùng hai mắt lờ đờ , gục lấy gục để trên bàn.

Gasun hậm hực bc vào lớp. Hắn có lòng muốn hỏi thăm cái chân của nó ai dè nó khinh khỉnh nhìn.Rồi nhếch môi cười nham hiểm”Đã vậy sẽ hành hạ nó cho tới khi quỳ xuống cầu xin, thời gian còn dài, ta cứ thưởng thức từ từ”

Nghĩ thế có chút vui vẻ, hắn lấy lại tâm trạng bình thường.Thầy giáo bước vào lớp.Hắn lướt mắt một vòng quanh rồi nhếch mép: “ Mới hôm qua còn lên mặt nói này nói nọ, hôm nay chẳng lẽ sợ quá cong đuôi chạy mất ròi. Nhưng lúc sáng vẫn còn đi mà” Định hỏi ông thầy thì hắn đã có câu trả lời

-Kasumi vì một số lí do …..Liếc mắt nhìn hắn.Nên đã chuyển lên 11 học. Lớp chúng ta vẫn giữ nguyên sĩ số



-Cái gì………..



Hắn đứng phắt dậy, trợn mắt nhìn rồi ngồi phịch xuống, miệng lẩm nhẩm:

“Cái con bé quái quỷ.Hay nó biết sắp có trò vui dành cho nó nên trốn đi.Mà mới chân ướt chân ráo nhảy cóc vào lớp 10, chưa nổi một buổi đã lên 11 là sao. THật nực cười. Điên khùng……Nhgĩ một lúc…Đã vậy mình cũng chuyển

Chẳng thèm đoái hoài cái vẻ mặt đen hơn bao công của thầy, hắn ngang nhien bc ra khỏi lớp

Ầm …..bục….

Cánh cửa chút nữa lìa khỏi bản lề. Chim chóc bay tứ tung.Trong phòng giọng ồm ồm tức giận vang lên:

-Gasun.Đề nghị cậu nghiêm túc. Đây là trường học , ko fải là nhà cậu.Và tôi là hiệu trưởng.Vì thế hãy hành xử như một học trò đối vs thầy giáo.Dù gia tộc cậu có cao quý đén đâu thì trong trường này cậu vẫn là học sinh.

Chẳng để ý đến lời nói, hắn thẳng bước về chiếc ghế sopha, chân vắt chéo, tay cầm tách trà nóng, mắt hơi nhíu:

-Không có thứ nước nào khác tiếp đón khách quý sao

-Gasun.Đề nghị đi vào việc chính. Cậu ko vào học mà còn ngồi đây đòi hỏi

-Tôi muốn chuyển lớp

-Cái gì???

-11C1

-Tại sao???

-Tôi thích thế

-Được , nếu cậu qua được kì thi

-OK. Bắt đầu luôn đi

Sau khoảng hơn 1 giờ, hắn bước ra cùng với một cái nhếch mép ngạo mạn:

-Đồng ý sớm, có phải tốt hơn ko.Thật là mất thời gian

Ông Daine tím mặt đứng nhìn.Bực mình quá
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 10

Nó đang chống tay ngủ ngon lành thì bị ai đó thúc nhẹ một cái. Theo đó cái đầu hạ cánh xuống bàn chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng. Nghe một tiếng cốp rõ to thì biết. Nhăn nhó đưa tay xoa xoa cái mặt, nó hé đôi mắt đang lờ đờ vì ngái ngủ ra nhìn. Tá hoả khi nhìn thấy cả chục cặp mắt nhằm nó hướng tới. Dè bỉu có, thương cảm cũng có tất.Nó miệng méo xệch cười trừ. Đang lơ ngơ đưa cặp mắt ngó quanh lớp, một lần nữa nó lại đứng tim khi thông tin đc truyền từ Takashi tới:

-Cô gọi em lên bảng làm bài đấy, bài dễ ko giơ, gặp trúng bài khó thì giơ là sao.

Nó khó hiểu nhìn Takashi. Nãy giờ nó đi đánh cờ vs Chu Công chứ có giơ tay giơ diếc gì đâu. Và nó à lên một tiếng. Cánh tay mà nó dùng làm điêmt tựa cho cái đầu để ngủ giờ đây đang sừng sững hiên ngang trên mặt bàn. Chậm rãi đứng dậy, nó đưa con mắt nai tơ nhìn cô:

-Dạ. Cô gọi em ạ.

-À, Ừ. Em có thể lên bảng giải bài toán này chứ? Kasumi



Mấy đứa con gái liếc mắt nhìn nó, cười khinh bỉ, xen lẫn chút mỉa mai. Con bé tóc xoăn hung hung đỏ quay sang nói nhỏ vs con bạn bên cạnh mà giọng cứ lanh lảnh, nghe thì biết cố ý để tới tai nó rồi:

-Hừ, vua toán Takashi của lớp chưa ra tay mà đã có kẻ hợm mình ta đây. Để xem làm đc trò trống gì.

Chẳng nói gì, nó bước lên bảng như lập trình máy tính. Nhón tay lấy vien phấn, nó ngoáy mù trên bảng khi chỉ mới liếc qua cái đề. Nó cười khẩy, chỉ vs bài toán này mà muốn hạ bệ nó sao.Ngu ngốc.Khuông cái đáp án, nó bước về chỗ. Con bé tóc xoăn hậm hực nhìn nó, nhưng rồi ánh mắt loé lên tiam sáng quỷ dị. Nó chớp ngay đc ánh mắt ấy. Nhếch mép nhìn bàn chân xoè ra chờ cái vấp ngã của nó. Lắc đầu, trò mèo này mà cũng sử dụng vs nó sao. Định né nhưng có một suy nghĩ hay ho lướt qua nó.

Bước chân thẳng tiến vào cái bẫy đã định. Đến khi khoảng cách chỉ là con số 0, nó giơ tay nắm lấy vai con nhỏ.Theo đà quán tính, con nhỏ ngã theo . Nó vờ ngã nhẹ, con nhỏ ấy ngã sõng soài trên mặt đất, đầu chập vào cạnh bàn. Lúc này nó vờ đứng dậy, vội vã chạy lại gần con bé bộ mặt hối lỗi:

-Ôi, mình xin lỗi, mình vô ý quá. Bạn có sao ko?

Con nhỏ nhìn nó tức tối, ánh mắt đe doạ miệng gằn từng tiếng:

-Mày sẽ phải trả giá khi đọng đến Misun này, tao sẽ khiến mày phải biến ra khỏi trường một cách thảm hại nhất.

Giọng nó cũng vặn nhỏ, đủ để nhét trọn một câu vào tai con bé

-Tôi đang chờ xem kịch hay của cậu.

Nghe thế, con nhỏ hai mắt đỏ ngầu, đẩy nó ra bằng môt lực rất mạnh. Nó hận mình quá coi thường con bémà quên phòng thủ. Lúc đoán chắc chẳng khác nào quả bóng bắn vào tường thì nó cảm nhận đc một vòng tay ấm áp bao trùm xung quanh. Hương thảo mộc nhè nhẹ toả ra. Ngẩng đầu.Là Jujin. Nó thật sự ko ngờ.

-Em ko sao chứ. May nhờ anh đó nha

-Dạ, cảm ơn anh .Hoá ra anh cũng học ở đay

-Hơ, con bé này vô tâm nhẩy. Anh mày ngồi cạnh thằng Takashi đó thôi

-Hì…hì..

Nó đưa tay gãi đầu. Tụi con gái tong lớp nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống. Tụi con gái vây quanh Misun. Con nhỏ gầm gừ:

-Tao sẽ ko tha.

Tụi con trai cũng định vây quanh nó hỏi thăm nhưng nhận đcj cái liéc mắt của Takashi nên chỉ ngồi im, chả dám lại gần.

JuJin đỡ nó dậy. Chưa kịp yên vị trên ghế, tí nữa là nó té rầm xuống đất bởi giọng nói của kẻ quyết ko đội trời chung.

-Có một cái chợ tồn tại trong trường này mà tôi chẳng hề hay biết.
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 11

Cả lớp hướng mắt ra cửa, nơi tiếng nói vừa phát ra

Gasun khoác trên mình bộ đồ bằng da đen bóng. Mái tóc màu bạch kim loà xoà trong gió tạo nên một sức hút kì lạ. Một đưa vốn miễn dịch vs vẻ ngoài hào hoa như nó cũng phải gật đầu tán thưởng, thoáng qua chút suy nghĩ mông lung.

Ngự trị trên khuôn mặt hắn vẻ lạnh lùng cố hữu. Một vẻ bất cần, coi trời bằng vung. Một sự tà ác đến khôn lường. Nhìn xoáy trong đoi mắt ấy là cả một mùa đong lạnh lẽo, một tử thần uy quyền lãnh lệ. Một vẻ lạnh lùng hoàn toàn trái ngược vs Takashi.

Sự xuất hiện của hắn đúng là xoay chuyển cục bộ.Một lớp học đang căng thẳng đằng đằng sát khínhanh chóng thay đổi bởi các cô nàng.Đôi mắt long lanh, sự hồ hởi bởi sự xuất hiẹn của hắn. Hai chữ ngưỡng mộ in trên cả mặt.

Nó thôi chú ý ngồi phịch xuống. Lấy cuốn vở ném cái rầm trên mặt bàn như kiểu “Ta đây là đang tức giận, đừng chọc ta”. Mọi người thôi chú ý nhìn hắn mà liếc mắt sang nhìn nó. Hắn đưa đôi mắt lạnh băng nhìn nó, khoé môi bất giác nhếch lên.

Mọi hành động cử chỉ của hắn đều đc Takashi thu lại.Trong thâm tâm, hắn cảm nhận đc đối thủ đã xuất hiện.

Bà cô bây giờ ms lấy lại bình tĩnh trc sự xuất hiện của hắn, ai bảo đẹp trai quá làm gì. Đưa ngón tay đẩy gọng kính lên, lật qua một số giấy tờ. Cô ngước lên:

-Cậu là học sinh mới tiếp theo của lớp này



-CÁI GÌ?????????????????



Nó bật dậy nhanh hơn cả lò xo. Mắt trân trối nhìn bà cô rồi tay chỉ hướng hắn , miệng lắp bắp:

-Hắn…..hắn….học sinh mới….lớp này.

Hắn thích chí nhìn khuôn mặt ngây ngốc của con bé, chân bước tiến ra giữa lớp, . Mắt nhìn thẳng nó:

-Đúng vậy.

-Không thể nào

Nó bất ngờ hét lên

-Chẳng có gì là ko thể. Cô có thể chuyển lớp , anh Gasun sao ko thể.

Con nhỏ tóc xoăn đỏ hí hửng lia mắt nhìn về phía nó. Cô giáo giờ ms tiếp:

-Cậu Gasun có lẽ ai cũng đã biết. Việc tiếp theo bây giờ là chỗ ngồi. Cậu có thể lựa chọn.

-Hình như cạnh Kasumi có một chỗ trống, tôi nghĩ mình nên ngồi đó.

-Không được.

Nó lập tức phản bác ngay lời đề nghị của hắn. Mắt trừng trừng nhìn hắn đe doạ, hàm ý như :’’Tôi sẽ giết cậu nếu còn quyết định như vậy” Hắn cũng nhìn lại nó vs vẻ thách thức:”tôi sẽ chờ xem bản lĩnh của cô”.

-Việc này……….

Bà cô khó xử, trán lấm tấm mồ hôi. Một bên là dòng tộc Royal, bên kia là tộc Shito.Một bên hạng nhất , một bên hạng nhì.Biết lựa chọn thế nào. Đang rơi vào tình thế lúng túng thì……..

-Cậu có thể ngồi đây.

Takashi lên tiếng phá vỡ tình thế khó xử cho bà cô. Nó ngạc nhiên nhìn hắn , vẻ giận dỗi:

-Anh……….

-Thôi nào, em nên nghĩ thoáng một chút.Mà nhìn xem, mỗi bàn mình là ngồi ba

-Đừng lo , anh đứng sau hỗ trợ em.Bảo kê luôn cũng đc. JuJin cười cười đế vào

-Thôi đc, em đồng ý, nhưng em có ý kiến

-Em cứ nói

-Em sẽ ngồi giưa anh Jujin và Takashi.Hắn…….chỉ tay về fía Gasun. ….ngồi chỗ của em

-Điều này…….

ánh mắt liếc thái độ Gasun. Hứn chỉ nhếch mép:

-Tuỳ cô thôi

-Tất nhiên

Nó cũng lườm lườm đáp lại. Hắn bc lại chỗ ngồi, cười mỉa mai nhìn nó:

-Hoá ra trái đất này cũng trong nhỉ??

-Thế cậu tửơng nó vuông chắc.

-Nếu cô cứ như thế tôi sẽ buồn mà chết mất.

Chẳng dưng đang lạnh lùng, hắn chuyển vẻ đau thương. Nó liếc mắt nhìn, chắc chắn 100% giả tạo. Nhếch mép cười:

-Tôi cũng đang mong điều đó. Có thể nhờ vậy mà Trái đất nhẹ bớt đi.

Hắn trở lại vẻ ngạo mạn cố hữu, ánh mắt vẻ cười cợt:

-Hãy ở đó mà mộng tưởng đi nhé

Nó quay sang trừng mắt nhìn hắn.Hắn cũng nhìn. Mắt to mát nhỏ trừng trừng nhìn nhau. Bà cô thấy tình hình ko ổn thì quyết ngăn chặn

-Ehem, chúng ta quay lại bài học. Bài làm của Kasumi rất chính xác , cách giải độc đáo….

Cũng chẳng ai thèm để ý lời nói trên bảng mà tập trung nhìn hai kẻ đấu đá mắt.

Tội nghiệp bà cô
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 12

Tình hình có vẻ căng thẳng, Jujin cười giả lả, cố gây sự chú ý của Kasumi:

-Kasumi. Em làm anh phục quá



Hiệu nghiệm ngay.Nó kết thúc trận chiến bằng một cái liếc mắt suýt sém cả da rồi quay sang Jujin:

-Cái gì anh.

– Thì bài toán ấy, em giỏi thật

-Cũng chẳng có gì.Nó đâu có khó lắm.

Nó cười cười trả lời

-Gớm mới nịnh một câu chưa gì đã tít mắt

Hắn lấy vẻ mặt bỡn cợt bĩu môi nói.

-Cậu câm miệng ngay cho tôi. Cậu là chó hay sao tôi nói câu nào là đớp liền câu ấy.

Nó tức giận trừng mắt nhìn hắn. Hắn hai mắt đỏ ngầu màu máu. Cánh tay vung lên rồi dừng ở khoảng không. Giữa lòng bàn tay là một đốm lửa nhỏ. Không , nó hoa mắt chăng.Dụi mắt nhìn vài cái lại ko thấy đâu. Tự nhủ:”Uh, mình hoa mắt rồi”

Hắn định chọc tức nó ai dè……… Nếu là kẻ bình thuêòng, hắn chỉ một cái búng tay, kẻ đó sẽ hoá tro bụi. Nhưng là nó…….hắn ko thể.Tay đưa lên nhưng tim đau nhói. Không làm được. Nhìn vẻ mặt thách thức của nó, hắn quay đầu ngồi xuống bàn.

Thấy hắn ko làm gì, nó bĩu môingồi xuống. Takashi nhìn Jujin lắc đầu. Ước mơ có một cuộc sống bình yên tan tành từ trong trứng nước.

Reng……..

Chuông reo.Cả lớp ùa ra. Jujin huých tay nó:

-Xuống canteen vs tụi anh ko???

Nó lắc đầu:

-Đồ ăn dưới ấy em ko ăn đc. Hơn nữa, phải đi dạo cho xả stress.Tích tụ nhiều quá đi gặp Diêm Vương lão bá khi nào chả biết.

Takalấy tay búng một cái giữa trán nó, giọng nhỏ nhẹ:

-Đừng nói những câu ngok như vậy. Ai cho em gặp lão ta.Lão ta gặp em. Anh xử lão trc.

Nó cười ko nói gì mà lòng cảm thấy ấm áp lạ.

Tại một căn nhà nhỏ sau núi:

-Em muốn giết chết, phanh thây con nhỏ Kasumi đó cho hả giận. Nó làm em thật nhục nhã.

-Đúng vậy thưa tiểu thư, ms vào mà chưa gì nó đã thu hút đc bốn sao bạch kim của trường. Nhất là bộ ba anh Kahanda, Takashi, và Jujin. Hôm nay cũng thấy nó theo đuôi họ.

-Vâng, hôm nay nó xúc phạm Gasun thiếu gia mà anh ấy cũng tha cho nó.

-Con nhỏ đó lai lịch thế nào mà gan lớn vậy.

Giọng nói lạnh lùng, uy quyền vang lên

-Tiểu thư Micacy, theo điều tra thì nó là Kasumi Royal

-Royal

-Dạ, nhưng chỉ là một nhánh nhỏ, ko đáng lo ngại.

Misun lại gần, ôm chặt lấy tay chị nó:

-Chị, chúng ta ra tay vs nó chứ. Hôm nay nó khiến em thành một trò cười.Anh takashi còn đề nghị cho nó ngồi cạnh.Nếu ko nhanh tay, Kahanda của chị cũng bị nó nuốt ko chừng.

-Hừ, một nhánh nhỏ mà bạo gan.Dám vô lễ vs tộc Hawa chúng ta. Đáng chết nhưng để xem………

Cô gái dưa tay gõ gõ nhẹ lên thành ghế, đôi mắt to đen láy nhíu lại khuất dưới hàng mi cong vút. Khuôn mặt thon dài nghiêng đầu dựa vào cánh tay để cho mái tóc dài bay bay trong gió. Đôi môi đỏ thắm nhếch lên cười nửa miệng:

-Hãy chào hỏi nó trc cho phải phép chứ nhỉ. Nhớ chuẩn bị chu đáo vào.Giao cho em xử lí đó, tiện thể xả hận luôn

Misun mắt ánh lên tia sắc lạnh , cuồng dã:

-Cảm ơn chị

Một kẻ mang trong mình muôn trùng rắn rết nhưng có một vỏ bọc tuyệt mĩ. Vẻ đẹp tà ác ko tên len lỏi qua từngcử chỉ lời nói. Chỉ có thể là Micacy-Nữ trưởng tộc Hawa
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 13
Càng vào sâu, khu rừng càng trở nên âm u lạnh lẽo. Lá phong phủ đầy đất. Mùi ẩm mốc
bốc lên nồng nặc. Cây tán rộng che kín cả bầu trời, chẳng thể lọt qua một tia nắng nào cả.
Nó ngán ngẩm định bước chân ra thì…..
-A….ưm…ư……ư….chẹp …chẹp…..
Một chuỗi âm thanh lạ vang lên từ sau gốc cây phong già cỗi. Càng lúc nó càng cảm thấy
minh là một kẻ tò mò ưa tọc mạch.Nhưng tò mò ….Nó bước chân lại gần nơi phát ra âm


thanh. Sững người…..xấu hổ..đan xen…nó đỏ mặt . Trước mặt, một người đàn ông ôm
lấy một nữ sinh , đầu đặt lên vai cô gái, cử chỉ rất là thân mật. Hình như nó đang cản trơr
chuyện tốt của người ta. (ối..giời..ơi…chuyện tốt gì đây…)
Chân nhẹ nhàng bước lùi ra phía sau, chẳng may vấp phải rễ cây trồi lên. Nó ngã phịch
xuống.
Nghe động , người đàn ông ngoảnh lại. Nó nở nụ cười gượng nhìn đôi tình nhân rồi cứng
đơ…..
Cái quái gì thế này. Khuôn mặt cô gái trắng bệch , người đàn ông miệng lấm lem thứ
nước màu đen. Một dòng nc màu đen từ cổ cô gái chảy ra. Nó chấn kinh sợ hãi. Không


phải là hắn hút máu người đấy chứ. Nó đang nhìn thấy cái gì thế này. Đây ko phải là sự
thật, chỉ là mơ thôi phải không. Nó mắt trợn tròn kinh sợ nhìn gã đàn ông. Hắn đã hơn 40
tuổi, cô gái kia mặc đồng phục dãy B, phù hiệu tren áo còn dính đầy thứ nc mau đen,.
Ném cái xác sang bên cạnh, hắn từ từ tiến lại gần nó. Nó sợ hãi, chẳng kịp đứng dậy, chỉ
biết trườn mình về phía sau.Nó lắp bắp sợ hãi:
-TRánh xa ta ra…….tránh xa ta ra…….

Ngay lúc này trong đầu nó vang lên những âm thanh ngắt quãng : “ á…á…á….đừng nhìn
tôi…..tránh xa tôi ra…..” Nó rùng mình, sống lưng lạnh buốt.
Gã đàn ông càng lúc càng triến lại ggần nó hơn. Nó bây giờ quá sợ hãi, chẳng thể làm đc
gì. Và hoang mang vô cùng, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hắn thèm khát cúi người chuẩn bị ngoạm một cú vào cổ nó. Nó hoảng sợ chìm vào hôn
mê. Nhưng trước lúc ngất đi, nó cũng kịp nhìn thấy Hắnvới một khuôn mặt đầy âu lo.
Lòng trải đầy một cảm xúc ấm áp.
Tung cho gã một cú đá. Gã ngã ngửa bật ra khỏi người Kasumi. Hắn thở hồng hộc, mồ
hôi túa ra. Gã nằm sõng soài trên mặt đất, đôi mắt rực lửa. Hắn nhếch mép:


- Thèm khát đến mức phải mò vào tận đây sao?? Một lũ vô phép, đồ bỏ đi.
-
Gã lao người tấn công, Gasun nhanh như cắt xoay người, bàn tay nhẹ nhàng vung ra. Một
quả cầu lửa đỏ rực bắn ra và lao về phía gã, vỡ vụn. Trong không khí còn sót lại những
mảng bụi màu xám tro. Bước lại gần Kasumi, hắn đưa ngón tay lau nhẹ những giọt nước
mắt. ngón tay vân vê, kéo dãn đi những nét sợ hãi trên khuôn mặt. Ngón tay dừng lại ở
đôi môi anh đào màu đỏ thắm. Lòng hắn rạo rực. Hình như hắn đã yêu nó rồi. Chưa ai
cho hắn một cảm xúc như thế này. hắn cúi đầu hôn nhẹ trên đôi môi.
Bế nó trên tay rời khỏi khu rừng. Nếu chần chừ, tụi vampire E sẽ kéo đến đông hơn. Ôm
chặt cơ thể nhỏ bé áp sát vào mình, hắn mới cảm nhận đc nó vẫn tồn tại.
Khi thấy nó bc vào rừng, hắn đã hơi tò mò. Vội vã đuổi theo, chút nữa thôi, hắn đã mất
nó mãi mãi.
Vừa bế nó ra khỏi khu rừng thì hắn gặp Takashi và Jujin. Hai kẻ vừa thấy Gasun thì đã
định bỏ đi nhưng quan trọng là cô gái nằm trên tay hắn kia. Khi nhận ra đó là ai, thì vội


vã chạy lại. Thấy dòng máu đỏ tươi chảy ra từ tay nó, Takashi quắc mắt nhìn Gasun, bàn
tay vươn ra mau lẹ nắm chặt lấy cổ áo hắn, miệng gầm gừ:
-Cậu đã làm gì Kasumi. Nói………
Thấy hành động của Takashi, Jujin vội vã kéo tay hắn ra khỏi cổ áo Gasun, miệng ko
ngừng khuyên can:
-Cậu bình tĩnh đi nào.
Gasun đứng im, thách thức nhìn Takashi. Chỉ đến khi bàn tay của cậu ta buông ra khỏi cổ
áo hắn, hắn mới trừng mắt nhìn lại, nhếch môi cười nửa miệng:
-ĐỒ VÔ DỤNG
Tại phòng y tế
Khi nó tỉnh dậy, Kahanda vội vã chạy lại, ôn tồn hỏi:
- Em thấy trong người thế nào. Em làm anh lo quá.
Nó chẳng chú tâm gì vào câu hỏi, ngơ ngác đưa mắt nhìn xung quanh, một lúc mới hỏi:
- Sao em lại nằm ở đây???? Chuyện gì đã xảy ra.
- Hả?????
Hắn ngạc nhiên hết sức. Lúc nãy vì cuống quá nên hắn chưa kịp xoá kí ức của con bé.
Đang lo lắng ko biết nên trả lời những thắc mắc của con bé như thế nào thì…Hay vì
hoảng sợ quá nên…….không có khả năng. “ Lẽ nào……Gasun….đã làm việc ấy. Như
vậy cậu ta đã biết tất cả””
Quá nguy hiểm. Hắn vơ vội chiếc áo khoác, nhắn nhủ con bé:
- Anh ra ngoài một lát. Takashi và Jujin có lẽ cũng sắp đến. Chú Daine cũng sẽ đến
thăm. Em nghỉ đi, chút nữa anh về.
- Ơ….ơ…anh chưa trả lời câu hỏi của em…này…này….cái ông anh mắc dịch này
thật là…
Lẩm bẩm, nó nằm xuống giường, mắt hướng ra cửa sổ. Rốt cuộc, chuyện gì đã xảy ra
Đang thắc mắc nó nghe tiếng gõ cửa:
- Nàng công chúa ngủ trong rừng đã thức dậy hay chưa???? Hay phải đợi hoàng tử
ta vào đánh thức.
Nó bật cười khanh khách, cái trò tếu này ngoài Jujin thì có thể là ai khác. Câu nói vừa
dứt, một bó hoa thiên thảo trắng thò vào khỏi của, một cái đầu nhú lên.Jujin cười tươi rói,
hướng đi đến nó.
-Em lại trốn học chứ gì??
- Đâu có. Mà….em cũng chẳng bít.
- cho em
-
Hắn ném vèo một túi táo về phía nó, nó hối hả tóm gọn, mặt sưng sỉa:
-Đến thăm người ốm thế đấy.
Kahanda khoác vội tấm áo lên người, hướng khỏi kí túc xá mà chạy. trong đầu ko ngừng
suy nghĩ:
“ Phải tìm ra Gasun trước khi mọi chuyện vỡ lở”
Khi hắn chạy ngang qua một chiếc ghế đá, có giọng nói vọng ra:
- Hình như anh tìm tôi
- Đúng vậy. Cuối cùng tôi cũng tìm đc cậu.
Dừng cước bộ, hắn quay người lại, tiến thẳng về phía phát ra tiếng nói
- Tôi nghĩ cậu hiểu tôi đến đây vì mục đích gì
- Ha…ha….Dòng tộc Royal quả thực rất bản lĩnh khi che giấu được một nhân vật
tầm cỡ suốt mấy chục năm qua.
- Cạu muốn gì???
- Muốn gì??? Một câu hỏi rất hay.
- Tôi nghĩ chúng ta không cần phải vòng vo tam quốc như vậy chứ
Kahanda mất kiên nhẫn trả lời.
- Đúng , anh có nghĩ tôi nên thông báo việc này tới hội nghị viện cùng……
Kidosun.
- Con bé chỉ là một vampire chưa phát hiện ra thân thế, có gì lớn tới mức phải
thông báo đến cả hội nghị viện.
- Có thật là chỉ thế thôi không???Anh phải hiểu rõ hơn tôi chứ. Anh nghĩ tôi là đứa
bé lên ba chắc. không nhận ra sự phong ấn của Kasumi hay sao.


- Dù có đúng hay chăng nữa. Cậu nên nhớ. Kasumi là công chúa của tộc vampire,
là con gái của chúa tể. Ai dám làm gì con bé.
- Anh không thấy rằng vị trí chúa tể của dòng họ Royal đang bị rung chuyển trầm
trọng hay sao. Đối với một kẻ chỉ ham thích quyền lực như Kidosun, hắn làm sao
có thẻ bỏ qua đc kẻ thù nguy hiểm đang lăm le cướp lấy ngôi vị mà hắn đã bỏ bao
công sức mới có đc . Anh không thắy cô ta đang rất nguy hiểm hay sao.
- Tôi biết. Nhưng tôi tin chắc rằng. Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, cậu cũng sẽ khong
báo chuyện này đi
- Tại sao??
Hắn kiêu hãnh hướng đôi mắt về Kahanda
- Vì……..cậu yêu con bé.
Hắn giật mình, con ngươi kiêu hãnh khép lại. Giống như một kẻ ăn trộm bị bắt ngay tại
trận. Một chốc hắn lạnh lùng ngước lên.
- Hình như anh quá tự mãn về tài nắm bắt cảm xúc của người khác. Phải chăng anh
muốn chứng minh tất cả lời anh nói là đúng
- Nếu không phải…….tôi sẽ rút lại lời vừa nói vậy.
- Tôi chỉ thắc mắc,. Tại sao các người có thể giấu giếm lâu đến vậy. Thông thường
sẽ bị ám sát ngay khi vừa chào đời
.
Đút hai tay vào túi quần, Kahanda ngước đoi mắt màu nâu trầm lên trời, nở nụ cười buồn:
- Có lẽ là số mệnh. Cũng có thể là đổi một cái giá rất dắt. Một mất một còn chẳng
-
hạn.ảnồi hắn khuất dần sau màn đêm yên tĩnh.
Gasun vẫn ngồi đó, lẩm nhẩm” Một mất một còn” . Nhớ tới câu nói lúc nãy của Kahanda,
hắn tự hỏi : “ Yêu…..cảm giác ấy là yêu sao…..Lo lắng cho một người là yêu…..Sợ hãi


đau đớn trc những hiểm nguy mà ngườ đó gặp phải……là yêu’’
Rồi hắn cười lớn, mắt ngước lên bầu trời muôn ngàn vì sao, miệng hét:
- Thật bất công

From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 14
Vội vã chạy vào phòng Hiệu trưởng, Kahanda tìm gặp được ngay ông Daine. Ngồi đối
diện, Kahanda cất lời:
- Gasun đã biết vai trò của Kasumi
- Phải khẩn trương ngăn chặn ngay.
Ông Daine giật mình, vội vã lôi ngay chiếc điện thoại, chuẩn bị bấm số..
- Con đoán hắn sẽ không làm gì đâu.
- Sao???? Ông ta khó hiểu hỏi lại
- Trực giác va fcon cũng đã tìm hắn đẻ xác thực. Chỉ tối mai thôi, tất cả sẽ chấm
- dứt. Con sẽ bảo vệ con bé dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Một đã là quá đủ rôì.


- Ta cũng mong là vậy. Tất cả đều đã mệt mỏi suốt bao năm qua. Tất cả chỉ chờ vào
- tối mai mà thôi. Bây giờ, ta sẽ bàn bạc cụ ther với chúa tể cùng phu nhân.
Nghe đến tên của hai người hắn lạnh lungd đứng dậy.
- Con về đây.
đặt một tay lên vai Kahanda, ông Daine ôn tồn:
- Đừng trách họ. Tất cả cũng chỉ vì Kasumi và con mà thôi.
Hắn không nói gì, lặng lẽ đi ra cửa, một tiếng nói vọng vào:
- Chú nhớ đến thăm Kasumi. Con bé mong chú lắm.
- Ta biết
Cùng lúc, tại căn nhà sau núi…
- Em sẽ không đối xử nhẹ nhàng với con bé nữa đâu.
- Được. Nhưng sao em có thể tự hành hạ bản thân tàn nhẫn như thé. Chỉ vì một con
bé ấy thôi ư??
- Em xin lỗi vì không kiềm chế đc bản thân.
- Được rồi. chị sẽ xử lí vụ này. Một cái chết trong quả cầu thuỷ tinh. Thế nào???
- Rất tuyệt. Hình phạt đau đớn nhất dành cho vampire.

- Tiểu thư rất anh minh
- Đúng vậy, con bé đáng như thế.
Chú Daine đến thăm và đem cho nó một túi snack to tướng nhưng hình như nó không còn
hứng thú vs thứ này nữa. Sữa nó cũng chẳng muốn động đến. Nó cảm nhẫn được rõ ràng


là cơ thẻ này đang dần dần bị biến đỏi. Rốt cuộc, nó là ai?????
Vì chẳng thấy có bệnh tật gì nên nó được trả về kí túc xá. Sau khi về phòng, nó lại ngẩn
ngơ suy nghĩ về những điều xảy ra trong suốt những ngày nó đến đay. Nó cảm nhận được
ngôi trường này rất kì lạ, có nhiều điểm khác biệt so với nhìu ngôi trường nó đã học trc
đay. Và hơn nữa, có chuyện gì đã xảy ra trước khi nó tỉnh dậy ở phòng y tế. Có một vài
hình ảnh cứ mập mờ trong đầu nó. Tuy nhiên mỗi lúc một rõ hơn. tại sao lại thế nó
không biết. Nối kết một vài hình ảnh rời rạc lại vs nhau, nó nhận ra mình đã đặt chân vào


rừng phong. Những hình ảnh khác cứ mờ mờ ảo ảo, nó không thể nhận thức được. Trong
đầu nó hiện lên một suy nghĩ : “ Rừng phong chính là chìa khoá để mở ra mọi nghi ngờ
của mình”. Liếc mắt nhìn đồng hồ, 19:00. tốt lắm. Nó có 3h đồng hồ để tìm ra ngọn
nguồn lí do.
Giờ này Kahanda và Takashi có lẽ đang học trên lớp. Nó nắm trong tay một chiếc đèn
pin, khoác vội chiếc áo bông to sụ bên ngoài chiếc áo thun đen hình đầu lâu. Mặc quần
jean, chân đi đôi giày bông rồi bước ra ngoài.
“ trời mùa hè nhưng chỉ vào ban ngày thôi. Đêm đến, nhiệt độ rất thấp, thuêòng có cả
tuyết rơi.
Đứng trước tấm biển ở cây phong, nó nhận ra mình đã đi qua nơi này. Hít một hơi thật
dài, nó cố xua tan những suy nghĩ sợ hãi về đêm tối rồi xăm xăm bước vào rừng - Nơi
muôn ngàn hiểm nguy với một tia sáng hoá giải nghi ngờ.
- Cô vẫn chưa khôn lên được chút nào nhỉ????
Nó khựng lại. Giọng nói này…..không quay đầu lại, nó đáp:
- Có lẽ thế. Còn cậu vẫn chưa bỏ được thói xen vào chuyện người khác.


Bỗng dưng hắn cười vang lên. Từ trên cành cây cao, nhảy tót xuống, bước đến trướpc
mặt nó:
- Còn em vẫn luôn hành động ích kỉ, không suy nghĩ hậu quả, không để ý tới sự lo
lắng của người khác dành cho mình.
Nó mở to đôi mắt màu hổ phách nhìn hắn , miệng lắp bắp:
- Cậu….cậu….
Nắm laays đôi bàn tay đang cứng đi vì lạnh, hắn thổi nhẹ hơi thở ấm áp, rồi nhìn nó cười:
- Em không cần ngạc nhiên đến thế chứ.
Rồi hắn vòng tay ôm nó vào lòng.
-Không không…..
Nó giật mình bật dậy. Trán đẫm mồ hôi. Thở phào. Nó tự nhủ “ chỉ là mơ” nhưng sao nó
có cảm gicá ấm áp đến lạ. “Nhưng sao mình lại gặp hắn trong giấc mơ nhỉ” Nó tụe hỏi
rồi lấy tay cốc đầu một cái, hình như hơi mạnh , nó xuýt xoa;
- Oái , đau quá…
- Hừ, lớn rồi mà chả khôn lên được tẹo nào
Câu nói này…….Nó lại tròn mắt nhìn kẻ đang bắt chéo chân nằm trên khung cửa sổ
phòng nó. Câu nói này hắn đã nói trong giấc mơ. Không phải bây giờ giấc mơ biến thành


sự thật chứ. Nó ngây ngốc, đờ đẫn nhìn kẻ trước mặt mà chảng thốt nên lời. Hắn thấy thái
độ của nó thì cũng hơi ngạc nhiên. Hắn xuất hiện làm nó bất ngờ đến nỗi thất thần như
vậy sao.
- cô sao thế?? Bất mãn trước sự xuất hiện của tôi ak
- không…không….chỉ là… Nó giờ mới lắp bắp
- Là sao??
- à, sao anh lại lên được đây????
Phòng của nó nằm tít trên tầng cao nhất của dãy A, cũng tầng 18 chứ bộ. Vậy mà hắn
không cửa, không dây sao có thể….Siêu nhân chắc. Như đọc được suy nghĩ của nó, hắn
nói:
- Tôi chảng phải siêu nhân. Cũng thuộc dang như cô nhưng tôi đẳng cấp hơn.
- WHAT??????
Nhìn cái mặt ngô ngố của nó mà hắn phì cười nhưng chỉ trong lòng thôi chứ ngoài mặt
vẫn lạnh như tiền. Rồi hắn bước vào phòng, từ từ tiên lại gần nó.
Nó giật mình nhớ lại cái ôm và những lời âu yếm trong giấc mơ thì sởn cả da gà. Vội vã
lùi vào góc giường, chăn phue kín mít. Thò mỗi cái đầu ra, nó nói:
- Cậu …..định làm gì….
Hắn nở nụ cười. Một nụ cười đẹp thực sự. Một nụ cười toả hơi ấm trong đem tối. Bởi,
đây là lần đầu tiên hắn nở nụ cười thực sựvì cảm xúc cuả bản thân. Đã rất lâu rồi, hắn
không được cười như thế này, kể từ khi mẹ hắn mất. Nó – người con gái đầu tiên và có lẽ


duy nhất có thể làm hắn bộc lộ được bản chất yếu đuối của mình.
Nhưng thật tiếc cái nụ cười ấy trong mắt nó lại ko đc trong sáng như vậy. Nó cứ tự nhủ :
“Đấy , thấy chưa.Bản chất cáo già lộ ra rồi nhé. Cái mặt vốn đã hằn chữ đểu gioè lại càng
rõ hơn. Hắn lại định giở trò gì nhỉ. Hắn cười. Lại cười đểu, lại nụ cười thâm hiểm khó
lường ấy.Mấy lần thấy hắn cười mình chả phải vồ ếch. Chống hai tay lên thành giường,
hắn cúi người đối diện vs nó:
-Cô nghĩ….trong một căn phòng nhỏ…..trên một chiếc giường nhỏ hơn. Ngoài trời
tuyết rơi lạnh giá. Cô đơn thân, tôi cũng chẳng có bạn gái. Tôi có thể làm gì đây???..
- Cậu…..cấm lại gần tôi…
- Hừ, lúc gặp nguy hiểm thì cô gọi tôi lớn lắm cơ mà…
- Bao giờ????
- Thôi. Không bít cũng tốt. Tôi hơi lạnh. Cho tôi ngủ một lát
-
Nói rồi hắn ngã vật trên giường.
- Ê…ê đừng ngủ.. anh tôi mà về….
- Hắn đi học.
- Anh Takashi…….
- Đi học
- Thế tôi thì sao….
- Vậy chia đôi giường đi. Tôi ngủ đay. Đừng đá bay tôi xuống giường đấy.
Nó vẫn chưa kịp hiểu việc gì vừa xảy ra. Đùng một cáI hắn xuất hiện trên


cửa sổ, đùng một cáI nữa lại nhảy tót lên giừơng nó nằm.Nó vẫn ngồi thu lu
ở góc giường, xung quanh bày binh bố trận kín đặc. Nằm cạnh một tên con
trai, lại cùng chung một phòng, nhà lại ko có ai…Rất nguy hiểm. Con gấu
Pooh cao hơn cả nó đc đặt làm thành luỹ. Tiếp theo con Pucca to oạch nằm
ngăn cách giữa nó và hắn. Con cá sấu dài khủng bố nó nắm trong tay lỡ có
gì bất trắc…Tấm chăn bông bọc kín cơ thể, chỉ để thò ra hai con mắt. Hoàn
thành thì giờ nó mới chú ý đến hắn. Dưới bóng tối mở ảo của chiếc đèn ngủ,
nhưngx góc cạnh khuôn măth hắn đc bộc lộ rõ ràng hơn bao giờ hết. Này thì
sống mũi caocao, thẳng ,…Cặp mi cong vút.. “ Mấy cái này tụi con gái mê
tít” Nó tự nhủ. Ngồi ngắm nghía, tả chná, nó thiếp đI từ bao giờ .
Hắn thì n•y giờ có ngủ được đâu. Ai bảo nằm gần người mình thick thì sung
sướng. Hắn thấy sai lè. Nằm gần, tim đánh lô tô trong ngực, chẳng dám thở
mạnh. Mắt lim dim cũng chẳng dám ngủ nhỡ may lúc mình ngủ say làm
hành động gì quá trớn thì sao. Và hơn thế nữa, hắn cảm nhận được hơI thở
quen thuộc của một vị khách mời nguy hiểm.
Cảm nhận được hơI thở đều đều say ngủ của nó, hắn mới nhẹ nhàng ngồi
dậy, lưng tựa vào thành giường. Tay tráI túm lấy con chồn bông nằm ở góc
giường. Tay phải ấn liên tục vào bụng nó để phát ra những tiếng bip bíp.
Một chốc….
- Có cần phảI thách thức với nhau thế không Kito Moon.
Tấm rèm không gió mà tung bay phần phật, lộ ra thân ảnh cao lớn của một
con mèo. Giữa trán còn rực rỡ vầng hào quang của con dấu hình mặt trăng.
- Khá lắm. Gasun.
- Cậu không cần trịch thượng như thế chứ. TôI chỉ kém cậu 100 tuổi mà
thôi.
- Nhưng trong thế giới loài người đó là cả cuộc đời.
- Cần gì phảI dài dòng như thế. TôI nghĩ cậu đang có điều muốn nói.
- Vậy thì……Tránh xa Kasumi ra………
- TôI có thể hiểu nó theo nghĩa nào đây a…..
Chân bắt chéo, tay vân vê sống mũi, Gassun nhếch môI cuời.
- Nghĩa nào….Hư…hư Hiểu rằng. Nừu động tới cô ấy, tính mạng bất
cứ ai tôI cũng sẽ không tha..
- Kito, cậu nên nhớ mình là một linh thần.
- Chính vì là linh thần nên tôi càng không cho phép ai làm hại tới cô ấy.
Bất cứ ai…..cậu nên nhớ..
- Cậu nghĩ rằng sẽ bảo vệ được Kasumi trong khi chính cậu chẳng thể
nào thoát khỏi cáI chết nếu Kidosun và nghị viện biết…
Ha ha ha Cởu quá coi thường tôI rồi đấy. TôI không phủ nhận cậu tài
giỏi khi phát hiện ra thyân phận của tôI nhưng….
- Wakito, tại sao cậu lại kiên quyết bảo vệ cô ấy dù mất cả tính mạng
Gasun giận dữ hét lên, cố gắng xoa đI nhưng suy nghĩ trong đầu.
- Vì sao??? Ha …ha..ha TôI nghĩ cậu phảI hiêủ hơn tôI chứ. Bản thân
tôI từ rất lâu rồi, sinh mạng này đã giao cho cô ấy nắm giữ. Vì thế, hại cô ấy
ư???? Còn tôI đây, xử trc đI đã…
- Cởu là linh thần
- Linh thần thì đã sao?Linh thần không có tráI tim sao???Linh thần
- không có tình yêu sao??Nếu như thế tôI sẽ chẳng phảI là linh thần.
- Cởu..cậu…yêu..Kasumi
- TôI yêu cô ấy..Tất nhiên nhưng tôI không phủ nhận việc đó. Còn cậu
đã từng làm gì để chứng minh tình yêu ấy chưa
Gassun bần thần cả người khi nghe câu hỏi đó. Đúng, hình như hắn chưa bao
giờ. Khi Kahanda hỏi, hắn đã phủ nhận, tình cảm, lừa dôI con tim. Thấy
Gasun bắt đầu trầm ngâm, hắn mới tiếp:
- TôI nói đúng quá phảI không??? Nhờ thế, tôI tin cậu không làm hại
cô ấy nên mới chấp nhận cậu ở bên cô ấy mấy ngày hôm nay.Nhưng dù
sao cậu cũng hãy tránh xa cô ấy ra. Còn bây giờ, cậu có thể đi
- Có cần phảI trắng trợn như thế không
Nói rồi hắn lao nhanh ra ngoài cữa sổ (ôI mẹ ơI, tầng 18….)
Ross từ từ tiến lại gần Kasumi,. Dưới ánh sáng mờ mờ của mặt trăng, cơ thể
con mèo chuyển động, thấp thoáng sau màn bụi lấp lánh , li ti bóng hình một
chàng trai với máI tóc dài màu tím. ĐôI tay vuốt nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn,
khoé miện nở nụ cười ấm áp, khẽ thì thầm:
- Thiên thần bé nhỏ. Ta sẽ mãI mãI bảo vệ em….Forever…..

From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 15
Một ngày mới lại bắt đầu. Dù đã cố gắng lắm nhưng nó vẫn không thể
thức dậy trước 12 giờ. Như nhớ ra điều gì đó, con bé vội vsx nhìn xung
quanh. Không thấy có gì khác lạ, nó thở phào nhẹ nhõm nhưng trong ánh
mắt vẫn thoáng dâng lên tia thất vọng. Bụng nó đói cồn cào, miệng đắng
ngắt. Liếc nhìn đồng hồ, giờ này cả hai có lẽ vẫn đang ngủ. Nó mon men,
chân bước nhẹ nhàng xuống bếp tìm nước uống.
Bao nhiêu nước rơI tụt vào bụg nó nhưng miệng nó vẫn chẳng khã khẩm
hơn, hình như còn đắng hơn nữa kia. Nghía khuôn mặt qua chiếc gương,
nó sững sờ…
“ Wow, xinh quá….
Nó tự hét lên trong lòng nhưng chợt nhận ra , kẻ vừa đc nó khen là ai thì
nó thấy khó hỉu. Này thì mi dài và cong vút, máI tóc đã dài hơn. Giữa
trán có hình gì đo mang sắc tim nhưng nó chưa nhận ra. Chợt miệng nó
trở nên khô đắg hơn bao giờ hết, không hiểu chuyện gì xảy ra. Nó thè
lưỡi……Trong gương một chiếc lưỡi đen ngòm tử chính miệng nó chui
ra….
Choang…
Ly nước trên tay đập mạnh xuống sàn nhà. Nhưng mảnh thuỷ tinh vương
*** khắp nơi. Nó ngã phịch xuống trên những mảnh thuỷ tinh, nhưng
dòng máu đỏ đen lẫn lộn chảy ra. Hai tay nó ôm lấy đầu, miệng hét lên
á…..á….á…..á….
Bốp….
Nó ngã vật xuống sàn bất tỉnh
Thanh sắt trên tay Kahanda cũng thả rơI trên mặt đất. Hắn đau đớn đôI
chân đứng ko vững ngã mạnh xuống sàn, đôI bàn tay ôm con bé vào
lòng, khoé mắt rỉ ra nhưng giọt nước……

Takashi lặng lẽ đứng nhìn cả hai. Hắn hiểu điều gì đã đang và sẽ xảy ra.
Hắn hiểu tất cả. Nỗi đau của hắn cũng chẳng kém cạnh gì kahanda, nỗi sợ
hãI của hắn cũng t o lớn chẳng kém gì ai. Bởi hắn biết, tình yêu của mình
đã lớn đén nhường nào…
- Cậu đã hiểu chưa, ????
- …………………
- Cởu hiểu vì sao mình phảI làm thé này phảI không?
- …………………….
- Chính lúc con bé sợ hãI, cơ thể con bé sẽ thích ứng nhanh hơn với
dòng mau vampire chảy trong cơ thể nó. Mùi vampire ấy, sẽ kéo bọn
Kidosun vs nghị viện đến. Hơn nứ, nếu hoá giảI phong ấn lúc nay. Con
bé sẽ chết.
- ……………………
- Chính vì thế. Mong cậu giúp mình bảo vệ con bé…Được ko?
- ………….
- Kahanda…
- Cởu có phải bạn mình không??
- ?????
- Cởu nghĩ người đàn ông khi yêu sẽ bảo vệ ngươiì con gáI mà mình
tôn thờ???
- Chẳng lẽ…..cậu….
- Cởu nắm bắt vấn đề nhanh đáy
Cùng lúc, tại tòa lâu đài tráng lệ ngự trị dưới lòng đất đang xảy ra một cơn
đại hồng thủy do kẻ quyền thế gây ra. Không ai khác: Ngài Kidosun.
- Choang…..
- Rắc…rắc……..
- á..á……..á….
- Hừ, bọn rác rưởi. Các người toàn một lũ ăn bám là giỏi.
Trên sàn nhà, những dòng máu đen vương ***, mùi hắc bốc lên nghi ngút,
tiếng mỡ cháy xèo xèo ghê rợn. Những cáI đầu bị bẻ lìa khỏi cổ, những con
mắt trợn trừng lăn lóc dưới sàn. trên khuôn mặt hằn lên những tia sợ hãI,
hoang loạn. Trên chiếc ghế đen bóng được ghép từ sọ người màu trắng, một
người con trai cao ngạo chân bắt chéo. ĐôI mắt hướng về một phía xa xăm,
ánh lên tia giảo hoạt, nụ cười nửa miện tà ác.
- Kasumi…..Ha ha ha . Rất bản lĩnh. Tộc Royal, các ngươI quả gan to
cùng mình. Đối đầu với Kidosun này ư, còn non dại lắm. Những kẻ chặn
đường Kidosun này đều phảI chết. Ha….ha…ha..ha…
Bàn tay co lại, nắm chặt. Chiếc đầu của tên quản lí vỡ nát, máu bắn tung
tóe, đôI mắt trồi ra đập mạnh xuống bàn. Một chốc, tất cả hóa tro bụi như
chưa từng tồn tại.
- Kooh……
Một ông lão chống gậy vội vã chạy vào. Mặt cắt không còn giọt máu.
- Dạ, chủ nhân.
- Ông muốn xử lí thế nào. Một kẻđang lăm le chiếm lấy ngôI vị của ta, .
- Nếu nó là một đứa bé, ta không tính toán với ngươI nhưng…. đó là
một con bé 14 tuổi. NgươI hiểu không. 14 năm chứ không phảI 14 ngày. tại
sao nó đã sống trong suốt thời gian qua nhưng không kẻ nào phát hiện ra.
Vội vã quỳ xuống sàn, ông lão run rẩy:
- Xin chủ nhân tha mạng. Thật sự chúng thần không phát hiện đc bất cứ
dấu hiệu nào cho thấy con bé có liên quan tới ngôI vị. Theo như dấu hiệu
của cô ta thì chắc chắn cô ta là sinh đôI và suốt thời giân qua, có hai linh
hồn tồn taih trong cơ thể ấy. đó như là cách phong ấn rất hiệu quả từ xưa.
Xin chu nhân cho thuộc hạ chuộc lại lỗi lầm.
Khóe miệng nhếch lên:
- Chuộc thế nào?
- Dạ. Theo như mùi vampire trên cơ thẻ cô ta thì chứng tỏ linh hồn
phong ấn sẽ thoát khỏi cơ thể đó tôI nay. Lúc đó, con bé sẽ trở thành một
vampire chúa, đúng ngày Đêm đen. Vì thế, chúng ta vẫn còn thời gian là 10
giờ để ngăn chặn tất cả, thần sẽ ngay lập tức thủ tiêu con bé.
- Như thế có vất vả cho ông quá không, Kooh?
- Dạ, thuộc hạ không dám.
- Vậy ta giao cho ông xử lí. Nừu nhiệm vụ không hoàn thành, ông
mang đầu ông và dòng họ mình đến lát đường cho ta. Được chứ?
- Dạ, thuộc hạ hiểu, thuộc hạ xin cáo lui.
Ông ta lập cập đứng dậy, lui ra khỏi cửa.
Khẽ búng tay, những tấm mành treo trên tường bung ra, để lộ bức ảnh một
thiếu nữ. Giữa cánh đồng bạt ngàn những cánh hóa bồ công anh, cô gáI
khoác trên mình bộ váy màu trắng, đôI tay tư do ôm vào lòng những cánh
hoa li ti trong suốt, khuôn mặt ánh lên nụ cười hạnh phúc, trong sáng. MáI
tóc xanh lam nhẹ ùa theo nhưng cơn gió. Hắn say mê ngắm nhìn người con
gáI trong tranh, đôI mắt ánh lên tia hạnh phúc rồi sau đó chìm vào thất
vọng:
- ANGEL….Em đang ở đâu??
Dưới sân trường, từng cặp tuần tra đI lượn lờ.
- Này, cậu thấy lạ không???Đang là ban ngày đấy nhé.
- Đúng vậy. Hôm nay trời sao vậy nhỉ, thường thì lúc này phảI nắng gắt
mới đúng chứ.
- Uk. Cậu nhìn xem tuyết phủ dày phải đến cả mét ấy chứ.
- Lạnh thật. Thời tiết lộn xộn quá.
- Uk. ĐI tuần nhanh rồi về phòng. Tớ cóng hết cả tay rùi đây này.
- Cậu nói tớ mới hay. Tại sao tuyết có thể làm cóng cả vampire chúng
ta nhỉ??Quái lạ!!!
………
Cùng lúc, tại một phòng kí túc xá.
- Tiểu thư
- Chuyện gì?
- Bên ngoài tuyết rơI rất lớn.
- Sao có chuyện lạ vậy???
Micacy uể oảI khoác tấm áo lụa mỏng trên người rồi bước xuống giường,
tiến lại gần của sổ. Rèm cửa được kéo lên, cánh cửa sổ mở bung ra, một
đợt gió lạnh ùa vàokèm theo những hạt tuyết lớn trắng xóa. Cô gáI khẽ
rùng mình, cánh tay tê cứng. Chỉ một tích tắc nhìn qua cửa sổ, cô cũng đã
nhân ra điểm khác lạ. Với một vampire thuần chủng cấp Bạch kim, lại là
người kế nhiệm tộc Hawa, sao cô không nhận ra điểm dị thường này chứ.
Tuyết không phảI trắng tinh mà là trong suốt và giưa những hạt tuyết
trong suốt ấy là đám khói trắng. Theo như mẹ cô đã từng nói. Hiện tượng
này chỉ xuất hiện vào ngày đặc biệt. Ngày mà cách đây 2 vạn năm đã
từng xảy ra. Ngày Đêm Đen. Và khi ngày này xuất hiện, sẽ là sự xuất
hiện của một bậc Nữ Vương Quyền năng. Nghĩ đến đây cô chợt thấy
rùng mình…
- Chẳng lẽ….
- Chị Hai
Một cô gáI tóc xoăn xoăn màu hung đỏ vội vã chạy vào, miệng thở hồng
hộc nhưng ko che đc nụ cười nở rạng rỡ trên môi.
- Chị ….tuyết rơi…..hộc …hộc…Thời cơ….Báo thù….
- í em là gì?? Micacy khó hiểu hỏi lại.
Vội vã nhấp một ngụm nước ấm trên bàn. Misun tiếp…
- Trả thù con bé Kasumi. Tuyết roi lớn thế này, chúng ta sẽ dễ dàng xoa
sdấu vết
Khẽ gật gù:
- Em nói cũng có lí nhưng đã điều tra nơI ở của con bé chưa.
- Em đã cho Jani đi rùi. Chốc nữa sẽ có.
Cốc…cốc
Misun vội vã bật dậy, reo lên khe khẽ
- A Jani em vào đi
Một cô gáI máI tóc màu vàng dài, khuôn mặt bầu bĩnh trắng hồng thận
trọng bc vào.
- Dạ, tiểu thư. Kasumi ở phòng với Takashi và Kahanda thiếu gia.
- CáI gì???????/
Misun lúc nãy còn tươI cười hớn hở giờ mặt tối sầm, miệng nghiến răng
ken két, mắt long sòng sọc.
Tại phòng họp truyền thống của tộc Royal
- Ông Dainel, trong khoang thời gian ngắn ngủi này, ông phải khẩn
trương thắt chặt vòng bảo vệ cho Kasumi. Con bé không những là
công chúa của xứ sở này, là cháu gái ông mà còn là con át chủ bài
tong trận chiến lần này.Nghị viện đã phát hiện ra, lúc này con bé sẽ
nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Với khuôn mặt nghiêm nghị, người đần ông ngồi trên ghế mắt đăm đăm nhìn
về phía xa. Nơi ánh mắt trời dần tắt hẳn.
- Vâng. Thưa chú tể.
Người phụ nữ bên cạnh , tay ôm mặt nức nở, mái tóc màu hạt dẻ xõa tung
không che nổi những dòng nc mắt nơi khóe mắtva vẻ đẹp quý phái của bà.
- Anh, phải làm thế nào đây. Kasumi……con bé…..làm thế nào
đây…ôi đứa con gái đáng thương của mẹ.
Bàn tay vộ nhẹ lên vai người đàn bà, người đàn ông đc mệnh danh chúa tể
thì thầm:
- Không sao. Sắp qua rồi. Con bé sẽ an toàn, anh hứa đấy.
Chặp 30
Mặt trời khuất dần sau chân núi.
Tuyết rơi mỗi lúc một nặng hạt.
Mặt đất phủ tuyết trắng xóa.
Tiếng gió rít lên liên hồi.
Tiếng cú kêu vang cả trường.
Những bóng ma trắng toát bay lởn vởn.
Những tiếng bước chân di chuyển nhẹ nhàng.
Nhưng bóng dơi phủ đen cả bầu trời.
Mục tieu đều hướng tới một căn phòng nhỏ.
nhằm tới một đối tượng- Một cô gái chìm trong cơn hoảng loạn của ác
mộng- Một nữ hoàng của thế giới mới- Một thiên thần của bao kẻ si tình.
Trong tay nắm chắc khẩu súng laze nhỏ nhưng độ sát thương lớn. Kahanda
căng mình lên cảnh giác. Tai lặng lẽ lắng nghe những bứoc chân, tiếng cành
cây gãy, những cơn gió mạnh đang tiến tới mỗi lúc một gần hơn.
Takashi giữ thanh kiếm Devil- thứ đc ví như thần tu la đối vs loài vampire.
Thần kinh cả hai căng lên hết cỡ. bầu không khí im lặng bao trùm
Bỗng…..
Cốc…cốc…cốc……
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 16
Hai kẻ đưa mắt nhìn nhau, im lặng. Khẩu súng được chĩa vào khe cửa,
lên nòng đạn. Tiếng gõ cửa cứ như một giai điệu, lúc chầm chậm lúc nhanh
chóng. Khẽ đưa mắt nhìn nhau, cả hai gật đầu nhất trí. Xoay nhẹ mình,
kahanda đưa ngón tay gậy nhẹ chốt cửa. Đồng thời, Takashi nhanh chóng
đưa lưỡi kiếm tử thần đâm sâu ra khe của. Bóng đen lùi lại mấy bước, nhanh
nhẹn thoát khỏi lưỡi kiếm không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên. Hắn kéo lại vạt áo,
vuốt nhẹ mái tóc màu bạc. Cúi người, ánh nhếch nụ cười nửa miệng nhưng
trong đó hàm chưa mơ hồ sự hài lòng.
- Xin chào. Không làm phiền hai vị chứ
- Gasun. Cậu đến đây làm gì? Takashi quắc mắt hỏi, ánh mắt hơi lo
lắng hướng ra phía sau Gasun.
- Không có ai đâu, tôi cắt đuôi cả rồi. Bạn bè phải tin tưởng nhau chứ.
Gasun nhếch môi cười vs Takashi.
- Bạn bè à. Tôi chưa muốn hưởng cái diễm phúc ấy. Tôi hỏi lại. Cậu
đến đây làm gì. Vùa nói, Takashi đưa lưỡi kiếm lên cổ Gasun, miệng ko
ngừng hằm hè tức giận.
- Thôi, Takashi. cậu bình tĩnh đi nào. Tôi tin Gasun không phải người
như thế. Kéo thanh kiếm trên cổ gasun xuóng, Kahanda nhìn Takashi.
- Hừ…tôi vào thăm Kasumi. Bực tức buông Gasun ra, Takashi bước
hướng vào căn phòng.
- Mà…..Kito dau? Gasun ngo nghiêng khắp nơi rồi chốt lại một câu.
Takashi đang đi thì đuéng khựng lại, Kahanda thì ánh mắt dò xét khó hỉu
nhìn Gasun.
- Kito nào? Kahanda thắc mắc hỏi lại.
- Cậu ấy chưa đến sao? Đúng là cái đồ chậm chạp, hẹn người ta ở đây
mà chưa thèm đến là sao. Thật…..

Một cơn gió nhẹ vụt qua…
- Ê Ê…. Nói gì tôi đấy. Con mèo đưa cái đuôi dài quấn quanh cổ, lưỡi
liếm một vòng quanh miệng thoải mái.
Kahanda và Takashi giật mình hoảng hốt, đứng như trời trồng. Một lúc.
Takashi lên tiếng:
- Người là ai???Nếu không ngươi sẽ ko toàn mạng bước ra khỏi nơi
đây.
- Bình tĩnh nào. Gasun ngắt lời. Cậu ấy là thần hộ mệnh của Kasumi.
- Cậu không thấy con mèo này rất quen sao.
- Đúng vậy. Nó là con mèo xuất hiện khi Kasumi ra đời và có lẽ cung là
kẻ trực tiếp lấy đi sinh mạng Kasama. Đúng không JUKORA KITO.
Con mèo nhếch môi cười. Khẽ đưa ban chân trc chạm lên hình trăng lưỡi
liềm giưa trán. Một trận gió mạnh ùa ra và những tia sáng lành lạnh tỏa ra.
tất cả cùng đưa tay lên che mặt, khi ánh sang đã dịu đi. Tất cả cùng trông
thấy một chàng trai tóc tím dài đang ngồi trên bệ cửa sổ cùng với lưỡi hái
trên tay.
- Thật không hổ danh Trưởng nam Hoàng tộc, khá lắm. nhưng hãy để
chào hỏi nhau sau đi. Chúng ta có khá nhiều việc cần phải làm. Bắt đầu
cuộc chơi chứ.
Tia sáng lóe ra, lưỡi hái đâm thẳng vào hai tên đang mon men trèo cửa sổ.
Cái xác nhanh chóng tan thành tro bụi.
Kahanda vươn mình, khẩu súng lóe lên. chỉ nghe thấy một tiếng nổ rõ to rồi
lại chìm trong im lạng.
Takashi thì với khẩu hiệu “Diệt giặc cái đã rồi xử đối thủ sau” cũng nhanh
chóng tham gia vào trận đánh. Di chuyển nhẹ nhàng như con báo leo cây,
Takashi nhanh chóng đứng sau Một tên vampire đang tìm cách chĩa súng
vào đầu Gasun. Khi tên đó phát hiện ra thì cũng là lúc quả tim rời cơ thể.
Đến chết vẫn ko hỉu vì sao hắn dứng ngay sau mình. Khẽ nhếch môi,
Takashi hướng mắt về phía Gasun , môi mấp máy, đồng thời hai ngón tay đư
ra :
- 1-0
Chỉ thấy Gasun mỉm cười thách thức. Gasun namứ trong tay roi sắt, đu mình
trên dây rồi nhanh chóng hốt trọn một ổ vampire mới vào, miẹng còn nhếch
lên:
- Gặp Tử Thần rùi em ạ. Về coi lại lịch đi nhé.
Một lúc, Kito hét lên:
- Nhanh chóng đưa Kasumi rời khỏi đây. Chỉ thế mới bảo toàn đc tính
mạng cho cô ấy. Nhanh lên.
- Đi đi, Kahanda. Nhanh lên. Takashi hối hả giục.
- Tất cả trông cậy vào cậu. Bảo vệ cô ấy nhé. Gasun đặt tay lên vai
Kahanda.
Kahanda cảm động nhìn tất cả. Bàn tay đặt vào tim, cúi đầu.:
- Nhân danh dòng tộc Royal, cảm ơn mọi người đã giúp đỡ. Dòng tộc
Royal sẽ không bao giờ quên ân huệ này.
Nói rồi, hắn vội vã chạy vào giường bế Kasumi rời khỏi căn hộ dưới sự bảo
hộ của những chàng trai kiệt xuất của loài vampire.
Rời khỏi căn hộ, Kahanda không ngừng tự hỏi:
“Phải đưa con bé tới nơi nào đây. Chắc chắn tụi Kidosun đã cho giăng lưới
toàn bộ. Hay về nhà nhỉ. Phải rrồi, ở đó có một căn hầm có thể giữ an toàn
cho con bé”. Bỗng điện thoại réo vang.
TING….ting….ting
- alo, Kahanda nghe.
- Kahanda.Không đc về nhà. Con phải bảo vệ Kasumi. Nhất định con
bé phải an toàn. Hứa với mẹ . Hứa với mẹ đi…..
“…..Phu nhân, cẩn thận. trời ơi , phu nhân……người thế nào rồi….’’ tiếng
vang trong điện thoại cứ rì rầm mà tim Kahanda như hóa đá.
- Mẹ ….mẹ ơi….mẹ…..Chuyện gì vậy….mẹ ơi…..
- Kahanda…….c..o.n…nghe…..mẹ….đừng….về.nhà,
bảo….vvệ…Kasumi…nhớ..không.Mẹ xin lỗi…không thể
chờ..ngày…nhìn..mặt …c..háu…nội…được..rồi.
Phải..sống.tốt.nghe.không…..Yêu.các….con…nhièu..
Giọng nói phều phào đứt hẳn. Chỉ nghe thấy toàn tiếng kêu la, tiéng súng nổ
rầm, tiếng binh khí. Ngã khuỵu xuống đất, một tay ôm lấy Kasumi, một tay
hướng thẳng lên trời. Nước mắt tuôn rơi.
“ Con nghe mẹ, con không về nhà . Cớ sao mẹ lại khong chịu nghe lời thỉnh
cầu của con mà đa ra đi. Con sẽ bảo vệ con bé. Và cũng không bao giờ quên
món nợ máu này. Nhất định là thế. Con nhất định sẽ như thế. MẸ…mẹ….”
Tiếng vang vọng cả trời đất. Dường như tất cả im lặng cùng chia sẻ với hắn
nỗi đau ấy.
"Giờ phải làm thế nào đây, phải làm thế nào để bảo vệ con bé thoát khỏi nanh vuốt của
bọn khát máu Nghị viên đây. Xin mẹ hãy chỉ đường cho con"
. Đau đớn vì vừa mất mẹ. Giờ đây Kahanda còn phải đối mặt với bản bán tử hình đang
dành cho Kasumi." Trong số 7 tộc đứng đầu. Chỉ có tộc Hawa là trung thành nhất. Có lẽ
lần này đành nhờ họ ra mặt giúp đỡ"
Nhanh chóng rời khỏi trường hướng tới lâu đài tộc Hawa. Kahanda ko hề biết rằng đang
hướng con bé vào chỗ chết.
Tại dinh thự tộc Hawa
- Chị Hai.Nhanh lên, đi xử lí con bé.
Misun tức giận, chỉ muốn ngay lập tức nhào tới giết chết Kasumi, mắt long sòng sọc.
Miệng nghiến răng ken két.
- Ở cùng ư. Nó cả gan quyến rũ cả hai anh ấy sao. Mình sẽ thay trời hành đạo. Giết chết
con yêu nghiệt đó tránh làm nhơ nhuốc loài vampire.
Nhìn Misun, Micacy chỉ biết lắc đầu. Ôi tình yêu. Nhưng mà cô cũng đang yêu. Nghĩ tới
đó , khuôn mặt bất giác ửng hồng
- Em sao khẩn trương đén thế. Việc gì mà em muốn làm, đã bao giờ ko thành chưa.
- Chỉ nghĩ tới việc con bé đang ở cùng hai anh ấy. Em lại sôi người lên. Nó là ai mà dám.
Chỉ là một lũ mối mọt mà cũng dám bày trò. Mà chị cũng rất yêu Kahanda sao. Chẳng lẽ
chỉ để anh ấy rơi vào tay con bé.
- không . Kahanda sẽ không dễ dàng rơi vào lưới tình ấy đâu. Dược rồi. Chúng ta đi.
Nở một nụ cười lạnh. Dù không hiểu chị cô lắm nhưng misun vẫn hiểu rằng, dù chị cô có
quyết đoán, có thông minh tới đau thì chỉ cần nhắc tới Kahanda thì chị cô vẫn sẽ như bao
cô gái khác . Si vì tình yêu.
Bỗng từ ngoài, người hầu gái chạy vào.
- Tiểu thư, ngài kahanda tới.
- Mời vào.
Cô gái trên ghế khuôn mặt ửng hồng chờ đợi
Kahanda bước vào, vạt áo tung bay phần phật, khuôn mặt âu lo.
Micacy vội vã hướng mình tới trước mặt Kahanda với một khuôn mặt ửng hồng
Misun chỉ cần nhìn thấy mái tóc xanh biển của cô gái nằm trong tay Kahanda thì đã bít là
ai. Ánh mắt căm hờn tức giận.
Chân dừng bước giữa căn phòng, Kahanda lên tiếng:
- Thật thất lễ khi quấy rầy tiểu thư lúc này. Nhưng tôi có việc rất quan trọng, mong tiểu
thư giúp đỡ.
- Ồ không. Sao anh lại nói vậy. Từ nhỏ chúng ta đã quen nhau. Sao anh phải khách sáo
như thế.
- Chúng ta từ nhỏ đã queb bít nhau. Tôi chưa bao giờ nhờ cô diều gì. Nhưng lần
này.....Xin c ô giúp tôi bảo vêh cô bé này. Trăm sự nhờ cô.
Không để Micacy kịp nói gì, Kahanda đã vội vã bế con bé đặt lên ghế.,cúi ngươi hôn nhẹ
lên trán cô bé, thì thầm:
- Em phải sống, phải an toàn nhé. Kasumi. Yêu em nhìu.
Hắn vội vã rời khỏi căn phòng rồi mất hút trog màn đem
Với một nữ trưởng tộc Hawa, lại thuộc dòng thuần huyết, sao cô lại lại ko nghe thây lời
âu yếm đó ư. Cô bàng hoàng về những điều mình dc nghe
Yêu em ư??? Từ….từ bao giờ…tình yêu của Kahanda đã dành cho con bé
này. Thế còn mik thì sao??? Tình yêu của mik thì sao??? Nó đâu phải là
ngày một ngày hai mà là mấy trăm năm rùi chứ. Tại sao??? Mình đâu thua
kém gì nó. Rốt cuộc con bé là ai? Là ai?
Hai tay ôm lấy đầu, Micacy ngồi sụp xuống ghế. Cô suy sụp, thấy biểu hiện
của chj mình, Misun lại gần quỳ xuống bên cạnh:
- Chị…chuyện gì vậy. Sao chị lại phải buòn. Phải vui mới đúng chứ.
Chính tự tay Kahanda đưa con bé đến chứ .Mỡ dâng đến miệng mèo…con
mèo ko ăn là nó ngu. Vì thế chúng ta ra tay chứ….
Micacy nghe xong, bỗng hai con mắt màu thạch lam chiếu lên những tia đỏ
vằn giận dữ hướng về cô bé đang ngủ. Đôi răng nanh trong miệng nhe ra. Nụ
cưòi nửa miệng nhếch lên tà ác.
- Không….phải tiếp đón chu đáo chứ nhỉ…..Quả cầu thủy
tinh….Ha…ha
Đang cười man rợ thì một cô gái chạy vào:
- Chủ nhân…có chuyện lớn xảy ra
- Chuyện gì……
- Gia tộc Royal bị nghị viện đột kích. Tại phòng thái tử cũng đang xảy
ra giao chiến. Qua sơ bộ, đó là người của Kidosun thiếu gia
- Chuyện gì đã xảy ra?? Micacy hoảng hốt kêu lên
- Nghe nói là vì một cô gái. Nghị viện đang muốn tìm một cô gái tên
Kasumi.
- Cái gì???
Misun nhảy dựng lên có chút phấn khích
Micacy chau mày vì thông tin vừa nhận được. Chuyện gì đang xảy ra. Cô ta
là ai? Hình như rất quan trọng với chúng. Tại sao cô ta lại liên quan tới
nhiều người đến vậy. Là ai mà khiến Kahanda dù hi sinh tính mạng cũng
phải bảo vệ.
- Chủ nhân, theo thông tin vừa nhận được. Ngài Kidosun sắp lên ngôi.
Vì đây cũng là dịp Nghị Viện quyết định ám sát chúa tể. Đồng thời ra lệnh,
bất cứ ai chứa chấp Kasumi sẽ bị xóa tên khỏi thế giới vampire
- Sao????
Micacy hơi ngạc nhiên vì tên vừa nhận đc. Kẻ khiến Kidosun và Nghị viện
diệt tận gốc thì ko phải là tầm thường. Cô bước lại gần Kasumi. Cô sửng sốt.
Cô gái này là……..
*********
Quá khứ
Một cô gái ngồi cạnh bờ sông ôm mặt khóc.
Không có ông bụt hiện lên.
Không có bà tiên đỡ đầu.
Không có hoàng tử dỗ dành.
Mà là
- Chị ơi…sao chị khóc thế?
Cô gái khuôn mặt bụ bẫm, miệng ngậm chiếc kẹo mút Chupachup ( thông
cảm …hiện đại mak) tròn xoe mắt nhìn cô gái ngồi giữa thảm cỏ. Khi
Micacy ngẩng đầu nhìn….thì…
- Oa…chị xinh quá. Mà sao chị khóc zạ. Chị buồn ak.
Cô gái mỉm cười nhìn bé gái nhỏ, đôi tay lướt nhẹ qua đôi mắt. Những dấu
tích của cơn mưa nước mắt lúc nãy biến đâu mát. Cô gái chăm chú nhìn rồi
tròn xoe mắt.
- A…chị giỏi quá…chị là tiên nữ ak.
Micacy nghiêng đầu ngắm nhìn cô bé: Mái tóc màu xanh lam, đôimắt màu
hổ phách tuyệt đẹp. Một chốc.
- Em tên gì?
- Tên em ak. Hì hì..nói thiệt….em ngok lắm…em hok nhớ đâu. Vả lại
mọi người toàn gọi em là Angel thôi ak. Còn anh trai gọi em là nhok
quậy.
- Em nghịch lắm ak…sao anh trai lại gọi em vậy.
- Anh ấy đúng là kì lạ đấy chị ak. Nào em có nghịc gì lắm đâu…chỉ
là…vì mún biểu lộ sự quan tâm, em đã đưa cho anh í lon nước có ga.
Anh ấy vừa mở lon, nước bắn lun cả vào mặt. Thì em có lòng chứ bộ…
- Ha…ha…lòng sao
- Thương anh ấy….em đã mất công ngồi xóc…Tại anh í hok bít nghệ
thuật uống nc có ga thui
- Ôi trời ơi…mà chỉ thế thui sao?
- Đâu…em còn thay lọ keo vuốt tóc của anh ấy bằng lọ keo siêu dính,
bỏ bã kẹocao su vào chỗ ngồi của anh nek…rồi……
- Thôi…thôi…gọi em siêu quậy chẳng sai……Micacy ngồi ôm bụng
cười.
- Mà chị ơi…tên chị là gì?
- Ak.Chị là Micacy
- Lúc nãy sao chị buồn?
- Vì chị mới biết chị không phải là người
- Ủa…sao kì thế chị…không là ngưòi là sao??
- Hi…hi…em không hỉu đâu
Bỗng từ xa vọng lại
-Tiểu thư…tiểu thư đâu rồi….
Con bé vội vã đứng dậy nháy mắt với cô gái
- Em đi trước nha.See you again…
- Uk..pp
*** Chị Micacy, em được giấy bé ngoan nek
- Ôi …bé Angel của chị giỏi ghê cơ
- Chị Micacy, tặng chị túi đựng tiền này, kỉ niệm một tháng chúng ta gặp
nhau. Nè, kẹp tóc đấy nhé chị. Là em làm đấy.
- Wow, em khéo tay quá ta.
*****
- Hu..hu…hu chị Micacy ơi…oa..oa
- Angel, chuyện gì, nói đi em. Ai bắt nạt em, để chị giúp
Micacy nhìn Angel mà rạo rực trong lòng, con ngươi lóe lên tức giận.
- Không, chị ak.Không ai hết…Vì..chỉ vì em không muốn xa chị
- Sao?? Em đi đâu??
- Ba mẹ bảo em phải sang Mĩ sống
- ….
- Em không muốn xa chị
Con bé vội quàng tay ôm lấy cô gái - người lúc này nước mắt tuôn rơi. “ Mĩ-
Trụ sở chính của Vampire. tại sao??’”
- Em sang đó cố gắng học tốt, chăm ngoan nha.
- Chị…em tặng chị chiếc lắc tay mak em iu nhất. Chị phải sống hạnh
phúc nha. ..và…đừng quên em
- Uk..chị hứa…suốt đời này sẽ không quên em dù em co quên chị đi
chăng nữa. Chiếc vòng cổ này, chị tặng em. Em nhớ…sang bên ấy…luôn
luôn phải mang nó trên người, không đc để nó ra xa em..nhơd chưa. Nó
sẽ bảo vệ ẻm thoát khỏi mọi nguy hiểm do loài tàn độc gây ra
- Nhưng..loài tàn độc ấy là ai hở chị?
Ngước mắt nhìn lên trời, Micacy thở dài
- Là loài chưa bao giờ cảm nhân jđc sự ấm áp của ánh nắng mặt trời
Bầu trời chuyển đỏ như baío trước một sự gặp gỡ màu máu
* * *
- Cuối cùng
. . .. . . . . .đã gặp lại em
Angel
Quỳ xuống bên cạnh Kasumi, Micacy nở nụ cười hạnh phúc nhưng
khóe mắt rỉ ra 1 giọt nước
- Cứ ngỡ sẽ không thẻ…cứ ngỡ đã đánh mất thứ quan trọng
nhất…nhưng..lại tìm được……trong lúc nguy khốn nhất…chị đã chờ
Tạm thời thế nhé mọi người……

From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 17
Đôi tay nhẹ nhàng vòng qua cổ Kasumi, ôm nhẹ con bé vào lòng vuốt ve.
Nhẹ nhàng hôn lên mái tóc màu xanh dịu. Misun sững sờ… “không thể
nào…chị Micacy…không phải sự thật…sao chị có thể…Đứa em gái ruột
này của chị còn chưa bao giờ chị chăm sóc , âu yếm hay thậm chí đến một
lời hỏi thăm em mệt ko? Chị chưa bao giờ….sao có thể….đứa em gái này
của chị…tôi..Tại sao?...’’.
Không để ý thấy thái dộ của Misun, Micacy, thì thầm:
- Ước gì….trở lại ngày xưa nhỉ
- Ư…ư…ưm…ư
Kasumi đột ngột trở mình, mi mắt chậm rãi mở, đôi tay xoa xoa sau ót.
- Ui da…đau ghê cơ…..
- …………
Bất giác nó từ từ nhìn. Nó đang nằm trong lòng ai đó….a…là con gái….váy
áo thế này thì chỉ có thể là tiểu thư nhà giàu. Nó ngẩng đầu lên…….. sửng
sốt…người con gái này xinh quá…Hình như nó đã gặp ở đâu đó rồi
- Á…chị là ai …mà tôi đang ở đâu thế này. Cái lão Kahanda đâu, cả
anh Jujin nữa.
- Chào mừng em đến với gia tộc Hawa Hoshine. Chị là Micacy Hawa
Hoshine, nữ trưởng.
- Khoan…em hơi thất lễ nhưng chị cho em hỏi…sao em lại ở đây???
- Ngài Kahanda đã đưa em tới đây, nhờ chị chăm sóc em
- Nhưng………….
Nó ;ại quay một vòng nhìn xung quanh….A…con bé.Mi sún nhà ta kìa.
Chưa kịp hỏi thăm ( hay chọc tức) con bé thì……
- Đại tiểu thư….có việc lớn…

Rầm……….
- Á…á…á…..Bộp…ư..ư..
Một con quái vật gớm ghiếc mình đầy thứ nước nhớt màu xanh hôi tanh
bước vào một cáh trắng trợn. Ngạo mạn bước đến giữa phòng, hắn đưa bàn
tay 8 ngón móng nhọn ra cửa. Rồi như một dây cần, cánh tay hắn rút ngắn
lại vào phòng. Kèm theo là xác của một cô hầu không còn một giọt máu với
lớp xương sọ vỡ nát. Bất giác, một vài cô hầu xanh mắt sợ hãi.
Hắn dương dương tự đắc giới thiệu:
- Đến chuyển một vài lời của ngài Kidosun tới gia tộc Hawa Hoshine.
Tại hạ là Saonaro, hầu THân cận của ngài Kidosun.
Hắn cố ý nhấn mạnh từ “thân cận” . Điều đó chỉ khiến Micacy khinh thường
tức giận. Không thèm liếc nhìn kẻ đứng dưới sàn, Micacy nhếch môi:
- Thật tiếc……
- ……………
- …..cho ngài Kidosun
- Tiếc gì thưa tiểu thư
Saonaro nghiêng đầu hkó hiểu nhìn cô.
Đột ngột đứng dậy, Micacy tay chỉ thẳng Saonaro
- Tiếc vì một người thông minh như ngài Kidosun lại chứa chấp một
tên đầy tớ ngu dốt, lỗ mãng , nhão nhoẹt thế này
- Mày….xin tiểu thư ăn nói cẩn thạn kẻo lụy đến thân
- Ha….ha…..ngươi uy hiếp ta sao?
- Tại hạ thất lễ. Xin chuyển lời của ngài Kidosun tới tiểu thư rằng:
“Hãy giao nộp Kasumi. Và gia tộc Hawa Hoshine sẽ không bị hệ lụy gì
tới hậu quả”
- Chỉ thế thôi sao?
- Vâng
Giao con bé cho chúng khác nào dẫn bước con bé tới với tử thần. Cô thừa
hiểu Kidosun là con người thủ đoạn và tàn ác đến mức nào. Kẻ ngay cả viẹc
cần giét người thân để đoạt đc mục đích thì còn điều gì ko dám làm.
Nhẹ nâng Kasumi ngồi dựa vào thành ghế, Micacy đứng dậy nạo mạn , kiêu
hãnh nhìn về phía con quỷ Saonaro
- Ngươi nói sao…Thất lễ ư? Giao nộp ư? Tội đầu tiên của ngươi là sát
người của ta ngay tại gia tộc Hawa này.
Tay khẽ phẩy quạt, tia chớp ánh sáng hướng tới đầu gối Saonaro. Mất
điểm tựa, hắn ngã xuống sàn đá hoa cương, lạnh buốt.Ánh mắt hằn học
hướng về Micacy nhưng miệng vẫn thưa kính:
- Vâng. tại hạ biết lỗi. mong tiểu thư tha thứ.
- Ta chưa nói hết
Một cái tát từ bao giờ hăn ftrên mặt hắn, miệng rỉ máu, cổ ngoéo sang
một bên. Bàn tay đen đúa nắm chặt nghe răng rắc nhưng…im lặng
- Tội thứ hai .Tự í xông vào gia cư của bổn tiểu thư.. Ít nhất ta cũng là
nữ trưởng tộc Hawa. Với tư cách gì một vampire B hèn kém lại dám sỗ
sàng với ta.
Kèm theo câu nói là một cái tát rực lửa trên mặt.
- Chị Hai.Chị làm gì thế. Việc ấy sao chị lại ngăn cản
Misun bực tức bước ra. Kể từ jkhi nhìn cử chỉ yêu thương của chị mik
dành cho Kasumi, cô càng căm hận hơn
- Câm mồm
Lạnh lùng quát lên, Micacy không đẻ ý tới sự thất vọng nặng nề của
Misun.
- Thứ ba.Giao nộp ư? Ngươi lấy quỳen gì?
Chiếc quạt mở ra, tia chớp lóe sáng. Chỉ nghe một tiếng xương rắc.
saonaro cúi người đau đớn, bàn tay ôm lấy ngực, miệng ko ngừng tràn ra
thứ nc màu đỏ đen. Cơ thể hắn lùi mạnh vê fphí sau. Lúc tưởng chừng
như phá nát cánh của bởic thể đồ sộ của hắn thì một bàn tay đẩy một lực
vào lưng hắn. Lam fhắn dừng lại, Đồng thời một giọng nói vang lên
- Quyền gì ư? Nếu vậy ta có quyền đó không?
Bất giác…….Rùng mình…
Trên nét mặt của Maosiwa thảng thốt thấy rõ, ông thở dốc. Mồ hôi túa ra.
Đây…..chẳng phải là…….hình ảnh này…….Vị nữ vương truyền
thuyết……Hậu duệ của Nữ hoàng khai sáng gia tộc – Saka.
Đang chìm vào cõi mơ màng, Maosiwa nhanh chóng trở về thực taih sau
tiếng hét:
- Nhị tiểu thư. Cứ để tại hạ mang con bé này đi giao nộp. Nó ắt sẽ lãnh
hậu quả. Saonaro hùng dungx quát lên
Maosiwa giờ mới trấn tĩnh, bất giác hỏi:
- À…thì ra đây là kẻ ngài Kidosun cần tìm
- Vâng.
Đinh…đang
Chuông đồng hồ điểm 11 tiếng. Saonaro lẩm bẩm
- 1h..1h
- Chuyện gì khiến ngài phải bận tâm thế. Maosiwa ngạc nhiên hỏi
- À….không có gì. Xin phép cho tại hạ được lôi con bé này đi.
Với một cái búng tay, hai thằng to con bước lên chắn trước ghế của Kasumi.
Nhào lộn một cú trên không, con bé đứng thẳng trên bệ cửa sổ. Nhìn Misun,
ngao ngán:
- Tiểu thư của tôi ơi…….không đỡ đòn đc thì bảo ta một câu, ta nương
nhẹ tay. Ai chơi trò lôi vệ sĩ ra thế này. Mà đã vệ sĩ thì kím tên nào sáng
sủa chút chứ bọn này….chẹp chẹp…ko nhẹ tay nổi.
Dứt lời, lao thẳng vào một tên đang ngơ ngác. Dùng hai chân kẹp cổ, vật
mạnh xuống sàn. Đứng dậy, phủi tay, Kasumi dựa lưng vào cột nhìn khinh bỉ.
Tên còn lại lập tức chạy nhanh lại túm chặt lấy vai con bé. Tung một đòn
mạnh vào cái chỗ…ai..cũng… biết …đấy. Hắn rú lên kinh hoàng nhảy tưng
tưng như khỉ gặm phải ớt. Con bé lắc đầu, vẻ nhăn nhó vô tội:
- Ôi..ôi…xin lỗi kưng nha…chị hơi mạnh tay. Haizzzz thế là ta dập
mất một mầm non òi.
Thấy cả hai tên phái ra đều vô dụng, Saonaro giờ mới lao ra:
- Oắt con…khôn hồn thì chịu trói….Saonaro này không thích giỡn với
con nít..
- Oắt con…Ok…..để xem con oắt này xử ngươi ra sao…ta là ko nể
người già mà nhẹ tay đâu nha.
- Cái gì….ngươi bảo ta già…..ta mới 1600 tuổi thui mak….Á con
nhok…mi chết chắc………..
Dứt lời, hắn lao vào Kasumi. Nhưng chẳng bít từ lúc nào, Với tốc độ di
chuyển kinh hoàng, con bé lao nhanh chạy loạn khắp phòng . Lúc hắn còn
đang ngơ ngác, con bé tung một cú đấm thần sâu.
Chỉ nghe một tiếng Hự..hự.. Saonaro khuỵu xuống sàn
Kasumi phi thân, nhảy lên ghế ngồi.
Hắn giờ tức giận thật sự. Cánh tay đen đúa vươn dài, nhắm thẳng Kasumi
tung đòn. Nhanh nhẹn, con bé lại chạy quanh phòng. Còn hắn cứ thế tung cú
đấm bất cứ nơi nào con bé chạy qua.
Mấy cô hầu đứng ở góc phòng kinh hãi nhìn cảnh tượng lúc này. Một căn
phòng sang trọng nguy nga giờ chả khác nào khu công trường xây dựng,
hoang tàn dổ nát.
Misun ánh mắt căm hận nhìn theo cái bóng di chuyển của Kasumi.
Chỉ riêng Maosiwa là không biểu cảm gì. Ánh mắt chỉ lặng lẽ dõi theo như
ngầm đánh giá con bé.
Trận chiến tưởng chừng sẽ kéo dài mãi nếu như không có sự can thiệp của
Misun.
Kasumi chạy qua, Misun ko ngần ngại tặng ngay một cây kim cắm phập vào
chân con bé. Mất lực, Kasumi trượt nhào xuống sàn.
Maosiwa hướng tia mắt lạnh lẽo nhìn Misun. Bất giác nó thấy rùng mình,
ngoảnh lại thì nhận ngay cái nhìn âu yếm của ông nội. Lòng hạnh phúc
khôn tả.
Thời cơ thuận lợi, saonaro tung cú móc hiểm vào Kasumi, không đủ sức để
tránh, con bé lãnh đủ. Miệng hộc máu. Thứ máu màu xanh lam
- Chết tiệt…ngươi dám bắn kim vào bản cô nương…các ngươi là một
lũ đểu cáng.
Không ai chú ý những ngụm máu tươi lạ lùng cả Kasumi ngoài trưởng lão
Maosiwa. Gìơ thì ông đã đoán ra một phần lí do chống đối của Micacy.
Một ông cụ chậm rãi bước vào. Trên tay là cây quyền trượng tối cao của tộc
Hawa. Nhất thời, tất cả mọi người đều hướng ông lão quỳ xuống. Micacy
vội vã tiến tới trc mặt:
- Ông nội. Sao người lại tới đây?
- Ta không tới thì cái gia tọc này đã bị hủy hoại trong tay con rồi.
Ông lão hất mạnh tay, cái gậy văng ra xa, khuôn mặt bừng bừng tức giận .
- Micacy. Ta thật đã nhìn lầm con.
Nhếch môi cười mỉa, Misun chạy lại:
- Ông nội. Đừng trách chị Hai. Đều là do con mà
- Con không cần phải nói thay cho nó.
- Ông nội, thực sự……..Misun cố gắng vớt vát.
- Thôi được rồi, ta muốn ngồi nghỉ
Trong phút chốc, cả Micacy và misun đều cùng hướng tay ra. Nhìn đồng
thời, ông đặt tay vào Misun, lạnh lùng bỏ qua thành ý của Micacy.
Bất ngờ, bối rối xen chút thất vọng nhưng cô không thể hiện điều đó lên nét
mặt mà chỉ lạnh lùng bước đến cạnh chiếc ghế của ông nội Maosiwa.
Khi đã yên vị trên chiếc ghế bành bọc da hổ. Ông lão cất giọng:
- Dâng trà
Một cô hầu đưa khay đựng trà lên, tay run run đặt trc mặt gã quỷ. Tách còn
lại hướng ông Maosiwa dâng lên.
Micacy rời bước lại đỡ lấy tách trà thì Misun nhanh chóng dùng tay chặn lại,
mắt liếc nhìn một cách uất hận với Micacy nhưng miệng vẫn ngon ngọt. :
- Chị cứ để em.
Rồi nhanh chóng đỡ lấy li trà hướng ông nội đi tới. Giọng lễ phép:
- Ông bớt giận đi nha. Trà sen này sẽ giúp ông thoải mái hơn ạ. Ông
dùng từ từ nha.
Maosiwa ánh mắt hấp háy vui, đỡ lấy tách trà:
- Cảm ơn con, Misun. Rồi hướng xuống Saonaro:
- Saonaro, mời dùng trà.
- Đa tạ ngài. Con quỷ vừa xuýt xoa, vừa nói.
- Chẳng háy lời đè nghị của ngài Kidosun là thé nào?
- Vâng . Theo mật báo, ngài kahanda đã đưa Kasumi tới đây. Trong
ngày mai, chức vị chúa tể vampire sẽ đc trao cho ngài Kidosun. Vì
thế…….Hắn liếc nhìn Maosiwa
- Được. Ta hiểu í ngươi.
- Ông nội….Micacy có chút hốt hoảng kêu lên.
- Con không có việc gì để nói ở đây. Maosiwa quát lên.
- ..Con không thể giao Kasumi….
- Câm ngay……..tức giận hét.
- ……..Bằng bất cứ giá nào…con cũng không thể
- Haco……đưa đại tiểu thư về phòng
- Dù thế nào…đó cũng là quyết định con muốn nói với ông. Haco,
không cần, để ta tự mình đi được rồi.
Micacy bwớc thẳng ra khỏi phòng, khuôn mặt không chút cảm xúc. Tất cả
mọi người đều sững sờ, kể cả Misun và trưởng lão Maosiwa. Micacy chưa
bao giờ làm phật ý bất cứ nhiệm vụ nào. Chưa bao giờ chống lại ý kiến của
ông. Thế mà bây giờ, Maosiwa khuôn mặt bừng bừng tức giận, miệng không
ngừng ho khan, bàn tay vỗ vỗ vào ngực. Misun hoảng hốt quỳ xuống, dùng
tay xoa nhẹ.
- Ông đã đỡ hơn chưa. Chị Micacy chắc có uẩn khúc nào đó thôi.
- Nó…nó..uẩn cái nỗi gì…Nó muốn làm tức chết ta mak
- Không phải đâu mà ông…
Nhẹ nở một nụ cười kín đáo, Misun háo hức vui sướng nhưng mặt ngoài vẫn
tỏ rõ niềm thương cảm
- Con không phải nói tốt cho nó. Nó luôn là đứa danh vọng kiêu căng,
ích kỉ. Nó luôn luôn làm theo ý mình. Chỉ có con mơi slà đứa cháu tốt
nhất của ta.
Vòng tay ôm lấy đầu Misun vào lòng, ông vỗ về nhưng một tia mắt gian ác
bất giác xuất hiện trên đôi mắt già nua ấy mà không ai hay biết.
Một lúc, ông lão quay xuống:
- Thật thất lễ với ngài Saonaro đây. Thật xấu hổ khi phải để ngài chứng
kiến mối bất hòa này.
- Ồ…..không sao…có lẽ đại tiểu thư suy nghĩ hơi nông cạn. Tôi không
để ý đâu. Hắn xuề xòa, vừa cười vừa nói.
- Ồ…ngài Saonaro đây quả là một con người rộng lượng.
- Xin trưởng lão đừng khách sáo.
……………….
- Hừm….Một lũ ngu ngốc ngồi vuốt đuôi cho nhau.
Một giọng nói khinh bỉ vang lên. Đồng thời cả căn phòng lập tức hướng sự
chú ý tới kẻ…..
Misun tức giận quát:
- Ranh con. Ngươi dám vô lễ với ông nội ta. Nếu ta ko cho ngươi một
bài học thì ta không bao giờ còn xứng danh với gia tộc Hawa Hoshine.
- Dài dòng….Giỏi thì nhào zô. Bản cô nương đây cũng đang ngứa ngáy
chân tay.
Kasumi chân vắt chữ ngũ, mái tóc dài trải xuống sàn, suôn mượt ánh lên một màu xanh lam như dải sông Ngân Hà. Giữa trán lấp lánh bông tuyết ngàn năm.

From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 18
Saonaro nhanh chóng túm đc Kasumi, hắn lôi thẳng con nhok hướng ra
sảnh, miệng cáo từ:
- Đa tạ sự giúp đỡ của Nhị tiểu thư và trưởng lão. Tòa nhà sẽ đc khôi
phục trong ngày mai. Xin thất lễ.
- Không sao.
Bóng Saonaro khuất dần, ông lão lúc này mới trầm ngâm.
- Ta về phòng nghỉ ngơi ,con quản lí nơi này giúp ta, Misun.
- Vâng, thưa ông.
Misun hí hửng ra mặt sau lời nói vừa rồi.
“ Micacy, chị cứ đợi đấy. Tất cả những gì đáng thuộc về tôi, tôi sẽ lấy lại
hết. Những thứ chị cướp của tôi, tôi lấy đủ. Chị cứ chờ xem, con bé này sẽ
làm đc gì. Tôi sẽ giày vò chị tới chết. Tôi đây là nhất. Tôi ko cần tình thương
của chị. Tất cả đều do chị. Sẽ cho chị cảm nhận từ từ nỗi đau ô nhục nó như
thế nào”
Nở nụ cười lạnh, Misun thẳng tay hướng chiếc ghế trên cao- Vị trí cao quý
của Micacy, quả cầu lửa bắn vào, nổ bùm bốc cháy
-Tất cả chỉ còn là dĩ vãng…..
Bóng người ngồi sau lan can tầng trên chỉ nhếch môi cười lạnh.
Trong phòng ngủ Micacy
- Ta phải nhanh chóng tìm cách thoát ra ngoài. Đã bị bắt gấp gáp như
vậy thì con bé sẽ gặp nguy hiểm tới tính mạng.
- Nhưng đại tiêut thư, haco nhớ người đã từng nói trao cho cô bé chiếc
vòng nhuyễn thể từ nhỏ cơ mak. Cô ta sẽ đc bảo vệ thôi.
- Đúng nhưng chỉ vs những tên vampire cấp thấp. Khi ta trao cho con
bé, viên ngọc hồng đã đc lấy ra nên khả năng phòng thân chỉ là 10%.

- Như thế……
- Ta phải thoát ra ngoài để cứu con bé.
-
Hai cái bóng đen lặng lẽ trườn trên mái nhà, tìm cách thoát khỏi khuôn viên
rộng lớn.
Chỉ còn hàng tường cách đó chừng 30 m
Chạy….
25……
20…
15…
10….
- Ha…ha..thật không ngờ
Cả 2 bóng đen đứng khựng lại,quay đầu nhìn kẻ đang vắt vẻo trên chiếc ghế xs qua là cả một
đám người.
- Micacy......Chị cũng có ngày hôm nay sao?
- Misun, em ăn nói vô lễ rồi đấy.
- Vô lễ ư.Ngươi sẽ còn được nghe nhìu khi ta nắm quyền nữa..........
- Em nghĩ vậy sao?
- Điều đó tất nhiên phải thế.
- Suy nghĩ nông cạn. Em nghĩ tại sao ta lại được chủng quản 1 gia tộc lớn?
- Vì chị sinh ra trước tôi.
- Em nhầm rồi.
- Nhầm........không bao giờ.
- Với cái lí trí còn non kém ấy em đủ để dấu lại chị sao? Ngu ngốc.
- Chị cho rằng chị thông minh hơn tôi
- Thời gian sẽ trả lời tât cả.
- Không dễ dàng thế đâu. San, lôi..................................................
- Ko cần phải thế.Haco đi.
Micacy khẽ quay mặt nhẹ nở môt nụ cười với Haco và Haco cũng đáo trả bằng một cái nháy mắt.
Cách đó không xa, 2 bóng đen cũng vừa lao ra khỏi bóng khuôn viên ..........................đường lớn chạy.
Kế hoạch thành công
Cánh cửa phòng vừa lách cách tiếng khóa ngoài. Micacy đã vội vã chạy lại hg’ tâm trí ra
phía ngoài cửa sổ. Trời đã khuya, măt trăng đang sáng rực tỏa thứ năng lượng lành lạnh xuống.
Bóng người của cô đã khuất nhưng cô vẫn còn lo lắng ko biết viên ngọc có thể đến tay Kasumi hay ko.
Misun ngạo mạn bước về phòng, ko quên hét lớn:
-Canh phòng đại tiểu thư cẩn mật.
Misun dương dương tự đắc bước đi, trong lòng ko ngưng nhủ lòng sung sướng.
‘Ngôi vị đã nằm gọn trong tay ta............Ngươi hãy chờ xem......Ha....Ha.......
Một bóng đen di chuyển nhẹ nhàng như cơn gió lướt qua rồi bước vào phòng.Từ từ nhấp
chén tra đón chờ tiếng gõ cửa
Cốc........cốc
‘Quả như ta dự đoán’ hắn cười mỉa.
- Mời vào.
- Đa tạ ông nội.
- Misun, có chuyện j vậy con?
- Dạ thấy ông nội ko được khỏe.Con mang cho ông nội môt chút quà mộc.
Ngoắc tay, cô hầu cẩn trọng dâng lên môt thứ nước màu đỏ.
- Đây là máu của những đứa trẻ 8 tháng tuổi được nuôi trong bụng mẹ.
Sẽ rất tinh khiết và sinh lực dồi dào dó ak
- Ôi! Con ngoan quá. Thật hiếu thảo
Maosiwa cảm động hướng ánh mắt nâng niu dành cho Misun.
Misun đắc ý cười nói:
- Ông uống đi ak.
- Cứ để đó chốc nữa.
- Cái này phải uông liền mới ngon, tốt mà ông.
NHếch môi khinh bỉ, Maosiwa vẫn ân cần
- Con muốn ta uống nó........bây giờ?
Misun hơi run nhưng vẫn bình tĩnh.
- Vâng, Nó rất tốt cho ông. Mà con lại rất muốn dành những thứ tốt nhất cho ông.
- uk
Chiếc bát được dốc thẳng vào miệng ông lão. Lúc chỉ còn lại lớp men trắng
trên vành bát, Misun mới hứng chí cười vui vẻ. Nâng chiếc bát đặt vào khay,
Misun cung kính:
- Misun xin cáo lui. Chúc ông sẽ có những giấc mơ đẹp.
- Uhm….cảm ơn con nhiều lắm…Nhất là về bát thuốc….
Cạch…..
Cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng.Lúc này, Maosiwa mới lôi ra từ miệng một túi
máu đỏ tươi. Mắt hướng về phía cửa, con ngươi đỏ rực.
- Con ranh ngu ngốc như ngươi mà dám hạ thủ với ta sao. Đồ ngu.
Cháu yêu của ta. Ta sẽ mở to mắt ra xem những trò hạ đẳng ngu ngốc của
cháu để lấy đi cái mạng già này. Với tí thủ đoạn ấy mà đòi nắm giữ vị trí
tối cao sao…Ha…ha….ha
- Rin….cất túi máu này lại…sẽ có khi cần dùng đến…Nói đoạn ông
quay lại gọi thằng bé con.
- Vâng.
Một thằng bé bước ra từ căn phòng nhỏ. cầm túi máu nhét vào chiếc hộp
màu đen., ổ khóa đã hoen rỉ……
Hai cô gái vừa rời khỏi lâu đài Hawa lập tức hướng tới khu vực trong lòng
đất. Họ chạy sâu vào một khu rừng rậm, bốn bề một màu đen. Hơi lạnh tràn
ngập. mùi hơi ẩm ướt khiến một cô gái bất giác nhăn mặt.
- Chị Luca…kinh quá…ngài Kidosun mà phải sống nơi như thế này
sao.
- Em nghĩ nơi đây dở tệ à Yun.
- Vâng…Cây cối thì um tùm..Mùi ẩm mốc mọi nơi, em nghĩ là chúng ta
đang nhầm đường. Nơi này cũng rất nguy hiểm.
- Không đâu…nơi nguy hiểm mới đúng sở thik ngài ấy. mà mấy giờ
rùi…
- 11h 25’
- Nhanh lên…thời gian không còn nhiều…
- Sao lại phải khẩn trươngh thế ạ…qua ngày cũng đc mak.
- Bởi vì….hôm nay là ngày Đêm đen..
- Vâng ..thì sao ạ…..
- Và…..Kasumi chính là vị Nữ vương truyền thế…
- Hả……cái gì…vậy chẳng lẽ ngài Kidosun….bắt cô ấy….
- Ukm..
- Nhưng chúng ta bít tìm đau giờ ạ…
- Lúc trước chủ nhân có căn dặn taih một gốc cây lớn. Chúng ta chia
nhau ra tìm.
- Có lẽ không càn đau chị Luca ak…chị nhìn xuống mặt đất di.
Những rễ cây tròn, bóng loáng đang uốn ** trườn trên mặt đất.
- Chị luca….tránh ra để e xử lí
- Không dừng lai…để chị..không nên đánh động thêm nữa.
Lấy từ trong túi ra một con dao díp sắc nhọn. Luca đưa dao cứa nhẹ vào
đầu ngón tay. Yun sửng sốt.
- Chị Luca…..
Một giọt máu rơi xuống lập tức hút nhanh vào đất. Theo đó, những bộ rễ
cũng lặn sâu như chưa từng tồn tại. Luca dùng ngón tay bị thương vẽ trên
thân cây một vòng tròn lớn. Ngay lập tức nút ấn màu đỏ lồi ra. Nhanh chóng
ấn nút. Thân cây rung chuyển dữ dội, một cái hang rộng lộ ra. Yun giờ mới
hét lên..
- Wow….chị Luca đúng là đỉnh..
- Thôi…lời khen để sau đi. Nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ…Let’s
go..
- Oh.yes.
Cả hai nhanh chóng chạy sâu vào hang mà không để í cánh cửa đã lập tức
đóng lại. Càng đi sâu vào, khí lạnh càng bao trùm dữ dội nhưng lại không
khiến cả hai bận tâm. Điều họ chú ý là mùi tanh nồng trong hang, những con
rắn uốn lượn trườn qua lại. Những sọ ngưòi xếp trhành hai hài bên lối đi.
Yun chép miệng….
- Nhiều sọ người thế này…Ôi giá như mik ở đây thì đc uống biết bao là
máu tươi
- Thôi đi Yun…em nhĩ đây là sọ người hay vampire…
- Vậy…chẳng lẽ…Yun mắt trơn tròn hoảng sợ
- Ra cửa hang rùi. Em xác định xẻm vị trí Kasumi ở đâu.
- Dạ
Nhắm mắt. Bỗng nhiên chiếc mũi cô gái dài ra, lộ rõ. Đôi tai nhọn hoắt
thành hình. Yun đích thị là Vampire săn. Một loài chuyên đi săn đồng loại.
- Đi thôi chị
Cả hai lao ra khỏi khu rừng rậm hướng tòa lâu đài bằng đá đen cao vút.
- Dừng lai.
Yun lôi Luca nép vào từong.
- canh gác nghiêm ngặt quá.Giờ sao chị.
- Uhm….đổi hình dáng rồi trèo lên nóc.
Dứt lời Luca biến hóa chả khác gì Yun.
- Trông chị mèo Luca giờ dữ wa.
- Không đùa lúc này..nhanh lên..Rồi cả hai lao vút đi
Trong lúc đó, tại sảnh lớn lâu đài trong lòng đất.
Trên bậc cao Kidosun ngạo nghễ hướng ánh mắt khinh thị, thù hằn với bốn
người quỳ dưới đất. Hắn cất cao giọng:
- Wow…thật vinh hạnh cho tại hạ khi được cùng lúc diện kiến 3 vị
khách quý đây. Thật thất lễ khi không đón tiếp được các vị từ xa.
- Dừng giở cái giọng ấy ra với ta Kidosun. Ngươi đừng tự đắc quá sớm,
Ngươi sẽ không bao giờ có thể đạt được mục đích của mik….Kahanda
điềm tĩnh nhìn hắn vs một ánh mắt khinh bỉ cực độ
- Oh…thật sao…điều đó có đùng ko nhỉ??? Mà có đúng thì ko đến nỗi
phải nặng lời thế chứ. Dù sao, anh em ngươi cũng sắp được đoàn tụ ở
suối vàng với mẹ ngươi rùi.
- Ngươi….ngươi dám hại mẹ ta….Hự…Kahanda tức giận đứng dậy,
lập tức bị Saonaro đá ngang vào đầu gối, khuỵu xuống sàn. Kidosun còn
ra giọng kẻ cả:
- Saonaro, không đc thất lễ
- Vâng…chủ nhân.
Gasun tĩnh lặng nãy giờ, mới cất tiếng nói:
- Anh đã lạc lối rồi. tôi đã không thể ngăn anh thực hiện khát vọng ấy.
Thì..mong anh hãy dừng ngay việc sát hại Kasumi. Tôi sẽ giao cho anh
viên ngọc Sunaki ngàn năm. Thứ mẹ đã giao cho tôi trc khi mất, có nó
anh sẽ tăng gấp trăm lần công lực.
- Ha…ha…..ha….Sunaki…ngọc ngàn năm…..Nó sẽ chăng có giá trị gì
khi Kasumi vẫn tồn tại trên thế giới này…Gasun….đừng quá ngu muội
vào con bé đó nữa…chỉ cần về với anh …những thứ em cần sẽ có tất
cả….. Vì cớ gì mà em phải vì con bé ấy như thế..Tình yêu có thể so sánh
với quyền lực ư???
- Hừ…..nếu anh đã nói thế thì tôi hỏi anh Thứ tình cảm anh đã gìn giữ,
ấp ủ bao lâu nay kể từ khi ở Mĩ về là gì, điều gì đã khiến cho cuộc sống
vốn dĩ gắn liền vs các cô gái của anh giờ đã thay đổi để mỗi tối trầm tư
trong phòng. Tôi chưa từng thấy cô ta, nhưng tôi không hiểu nó se ra sao
nếu có sự so sánh……
- Câm ngay……Không được xúc phạm tới tình cảm thiêng liêng ta
dành cho nàng. Nàng…..ta sẽ tìm nàng
- Vậy tai sao anh biết tôi yêu Kasumi nhưng vẫn muốn giết cô
ấy….Gasun tức giận hét lên.
- ……
Bỗng gã quản lí chạy vào
- Dạ thưa ngài..chỉ còn 10 phút
- Rồi ,lôi con bé lên đây….Quay sang Gasun:
- Chỉ có tình cảm của ta mới đáng trân trọng…..còn của em hay bất cứ
ai khác ư..TA KHÔNG QUAN TÂM..
- Anh….
Katashi nãy giờ im lặng giờ mới quay sang Kahanda hỏi:
- Cậu dã dưa cô ấy tới nơi an toàn…Cớ sao???
- Tôi đưa con bé tới gia tộc Hawa.
- Ôi trời ơi…..sao có kẻ ngu như ngươi nhỉ…..Ngươi mà cũng đứng
đầu tộc Royal sao. Kito ngao ngan thở dài.
- Ta chưa tính chuyện ngưoi hại chết Kasama, giờ ngươi còn dám lớn
tiếng vs ta…..
- Chuyện ấy ta sẽ nói rõ sau…nhưng giờ ….nói cho ta biết…ngươi thật
ko biết mối bất hòa giữa Kasumi vs Misun-nhị tiểu thư tộc hawa sao.
Hướng sang căn phòng Giam Kasumi
Con bé chán nản nhìn qua song sắt cảnh vật bên ngoài. Mới vêg Việt Nam
gần 2 tuần mà con bé đã trải qua biết bao nhiêu là chuyện. Giờ thì phải ngồi
tù nữa.
Bỗng…..
Rào….Bộp…Ui da…..grào….
Âm thanh lẫn lộn vang lên.
Đến khi định thần, con bé mới thấy trước mắt mik hai kẻ hình thù quái dị.
Rõ ràng là con người thế mà tai dài, mũi nhọn giống…chó với mèo
quá…..Hốt hoảng….
- Oái..các ngươi là ai…Ma quỷ ta không sợ…
- Ta đâu cần ngươi sợ…..kím đc cô mệt cả người…Yun chép miệng.
Chị Luca nhày ra khỏi ngưòi em đi, nặng wa ak…
- Oh…sr…Luca gãi đầu ngượng nghịu…
- Nhưng các người…Kassumi vẫn hốt hoảng.
- Chúng tôi là ngươìcủa Micacy tiểu thư tơi giao cho cô viên ngọc này.
Cô có còn nhớ sơi dây chuyền ngày xưa nữa ko…
- Sợi dây chuyền nào??? hả…….Chị…chị Micacy…chị chị ấy ở
đâu….Kasumi sung sướng bám chặt vào tay yun
- Chính là trưởng tộc Hawa ấy…..Cô ngay lập tức cài viên ngọc
vào..ko dc chậm trễ.
- Ha….ha…khá khen cho bọn ngông cuồng các ngươi …dám đột nhập
vào cả đây sao….Lôi hai con bé này ra hút máu cho ta…uống chúng phải
tăng vài năm công lực..Saonaro hét lên
- Mơ đi…bọn ta dễ đối phó thế sao..Tia sét….oái sao tia sét của
ta…..Chị Luca của chị…..
- Ha…ha…..đã vào đây thì phép thuật vampỉe của các người sẽ chẳng
thể tồn tại..Lôi chúng ra….
- Kasumi…giao viên ngọc cho ta…Saonaro giở giọng ngon ngọt..
- Khi nào ngươi gặp cố tổ ngươi thì ta biếu luôn ấy chứ.
- Vậy thử uống tí máu con bé này xem nhé..Đưa nó lại đây..
- Dừng lại…ngươi không được làm thế …Kasumi hốt hoảng..
- Giao viên ngọc..saonaro chớp thời cơ…
- Khoong đc …dù hai ta có chết cô cũng ko đc giao…Luca lập tức hét
lên..
- Nhưng cô ấy….con bé lo sợ
- Uống ko…ta cắt nhé….
- Viên ngọc đây ngươi phải thả họ ra…..Kasumi hét lên
- Kasumi…không đươc…Yun giờ mới rưng rưng nước mắt
- Cảm ơn hai bạn nhưng tôi ko muốn chỉ vì bản thân mà khiến người
khác phải bỏ mạng…..Saonaro thả họ ra rồi ngươi muốn chém giết gì thì
tùy..Quân tử nhất ngôn…
- Được…ta chưa bao giờ sai hẹn..ném chúng ra cho chúng tự bò về
Tại sảnh lớn
Kidosun xoay ghế, hướng ánh mắt ra bên ngoài cửa sổ.Chẳng thèm liếc mắt
nhìn đoàn người đang đi vào.
- Kasumi…….Kahanda nhìn con bé mà lòng đau như cắt
- Anh Hai…anh Hai..chuyện này là như thế nào…Kasumi không
hiểu…làm ơn..cho em biết\\
Bộp…Á…Saonaro dùng tay đánh mạnh vào đàu con bé khiến nó bất
tỉnh, đổ khuỵu xuống sàn nhà
- Chủ nhân…đã dến giờ
- Ngươi giết nó đi..Lạnh lùng buông lời.
- Anh..anh không được làm thế . Gasun hoảng hốt hét lên… hắn vội vã
lao lên phía Kasumi nhưng nhanh chóng bị ngăn lại
- Không đựoc động đến cô ấy…Kitovà Takashi cùng hét.
Lưỡi dao cách dầu con bé ko đầy một gang tay..
- Dừng lại…nó là kẻ thù ta đã mất công sức truy tìm bao lâu nay thì
chính tay ta sẽ tiễn nó sang thế giới khác
Dứt lời, Kidosun quay ghế hướng xuống chỗ Kasumi. Hắn nâng đầu con bé
lên chuẩn bị tấn một lực mạnh vào đầu thì……
“ Khuôn mặt này….không thể nào….là cô ấy…chính là cô ấy….không thể
nào có thể sai được..Nhưng..tại sao??ẩyTrí óc Kidosun hoảng loạn gào
thét..khuôn mặt này hắn chưa từng quên kể từ mùa hè năm ấy.
- Angel..là em…sao lại thế này…
Hắn tức giận hét lên.. Đôi tay run run nâng đầu con bé vào lòng, Ngửa đầu
lên trời oán thán.. Tất cả đồng loạt đưa mắt nhìn.Dấu hổi lớn đc đặt ra và chỉ
duy nhất một kẻ hiểu rõ mọi chuyện thì cũng đang đau đớn hướng ánh mắt
nhìn Kidosun
- Angel….Sao em tàn ác quá vậy. Quyền lực….thứ anh đã theo đuổi từ
khi còn mới chào đời..NHưng..em lại là nàng tiên cho anh hiểu thế nào là
hạnh phúc, là yêu thương… Phải làm sao/……
Hăn ôm chặt đầu con bé vào lòng…Cay đắng…
………Lựa chọn……
……………..Anh buộc phải lựa chọn sao…………
…………………Hoặc quyền lực lớn lao……nhưng suốt đời đau đớn
………………………mất em…………………
…………………………….Hoặc em………….và cái chết định sẵn
…………..Nhưng Angel ak…………..
Hăn nâng khuôn mặt bất động của con bé, ánh mắt đau đớn nổi cơn dông
bão………….
- Em….thắng rồi…anh sẽ đưa em đi….
Nói rồi Kidosun bé con bé hướng đỉnh núi Vĩnh cửu mà tiến….
Ba kẻ hốt hoảng lao theo..
- Không được….
Gasun nhanh chóng chặn ba người lại
- Bình tĩnh đi…tôi lấy tính mạng mik ra đảm bảo chắc chắn anh ấy sẽ
không làm gì cô ấy.
- Tính mạng cậu chả đáng một góc của cô ấy.
Cả ba vẫn trương gân trương cổ cvãi lại. Kito thì phừng phừng tức giạn .
Hăn nhanh chóng hóa thành hắc miêu lao nhanh ra khỏi phòng…
- Đâu dẽ thế bé con…ha..ha
Một giọng của cô gái vang lên kèm theo tiếng cười khoái chí
Một con nhok không biết từ đâu lao ra, ném nhanh chiếc lưới sắt chụp thẳng
lên đầu Kito. Mất đà lại quá bất ngờ trước sự xuất hiện của con bé, Kito lao
thẳng vào tám lưới mà ko kịp phản kháng, lại cộng thêm lực đà mạnh, hắn
đập mạnh vào bức tường. Đau nhói, ngỡ như xương sống vỡ vụn ra. Hắn
hằm hè:
- Nhok kon…thả ta ra….
- Mơ nha kưng…chú mèo đáng iu thế này sao ta nỡ rời xa…
Cùng lức đó một bà ** già chạy vào:
- Tiểu thư..ÔI trời……người lại gây thêm trò gì nữa thế này…..Đại
thiếu gia mà biết thì ** sẽ bị trị tội đó…Á..nhị thiếu gia……
Bà vũ hốt hoảng, run run cúi người về phía Gasun. Hắn phâỷ tay như không
có gì. Con bé nũng nịu ôm lấy tay bà **:
- Con xin lỗi bà bà nha. Con chỉ là mún bắt con miu này về chơi thui à.
- TA không phải Miu..Kito bực tức hét lên..TA là Kito, linh thần của
Kasumi Royal- Hậu duệ của Nữ thần.
- Bà bà thấy không a…nó còn bít nói nữa nha..Con bé lờ tịt đi đề hắn
tức sùi cả bọt mép( Hix…Mất hình tượng quá)
- Thả ta ra..con nhok cứng đầu kia..
- Kưng ngoan..ở đây được ta chăm sóc đặc biệt đó…
- Gasun…con bé quái quỷ nào đây. Ngươi mà không lôi nó đi ta cho
nổ tung cả tòa nhà này. Kito hết kiên nhẫn hét lên.
- Xí …có tí lưới này chưa thoát ra được còn đòi nổ nhà ta á…ôi ôi sợ
wa ta…có giỏi thì nổ đi.nổ đi..đồ mèo thiểu năng ..yếu còn ra gió
- Con nhok kia..ta không đôi co với ngươi ..Kasumi mà có mệnh heej
gì..ta xử lí ngươi đầu tiên, cái mạng ngươi ko đền nổi đâu.
- MIệng lưỡi gớm nhỉ..đồ mèo thiếu năng
- Gasun……..
Gasun thở dài mệt mỏi. MỘt bên thì cố ngăn cơn bốc hỏa của Kahanda và
takashi. Một bên thì phải giải quyết trận tay dôi không cân sức ấy.
- Yumi..kéo cái lưới ra..
- Anh Ba đẹp zai…để nó làm đồ chơi của em
- Đừng để anh phải nhắc lại..
- Anh sao cứ bắt nạt Yumi hoài ak…hix..hĩ…con bé giận dỗi ra mặt.
- Anh chưa hỏi em tội tự ý vào phòng anh lấy đồ đấy nhé..Anh ra ngoài
sống không có nghĩa nó ko còn là phòng của anh.
- Thui..thả ra là được chứ gì….
Chiếc lưới đc nhấc lên. Kito bực mình trở về nguyên dạng. Con bé đang
ngoay ngoắt định bỏ đi thì chợt bất dộng khi nhìn thấy Kito.
Trên nền đá hoa cương màu xám tro, Kito đang hồi phục nguyên trạng cơ
thể linh thần. Máid tóc màu tím lòa xòa che nửa mặt, để lộ một ben con
ngươi màu lam bạc sáng lấp lánh. Sống mũi cao, thẳng cộng thêm cái
khuyên màu ánh kim tạo cho hăn svẻ lạnh lùng bí ẩn, một sự mê hoặc đến
ngẹt thở …(..ukm..theo nhận xét của Puki thì anh này có vẽ đẹp thiên thàn
nhất đó..)..Đôi cánh đen mờ mnờ lúc ẩn lúc hiện
Yumi vẫn chưa thể định thần đc. MỘt con mèo ngổ ngáo, chua ngoa bỗng
chốc hóa thành chàng bạch mã hoàng tử trong mỗi giấc mơ của cô. Mỗi khi
đêm tối đến, mỗi khi cô nhăm s mắt, Yumi đều nhìn thấy ngưòi này. NHưng
chưa bao giờ có thể gần như thé này…gần tới mức cô có thể cảm nhận đc
cái lạnh từ người ấy..Mỗi lần dều xuất hiện ở những nơi khác nhau.LÚc thì
dưới ánh trăng lành lạnhk xa xăm. Khi thì dưới bóng cây sồi hoang vu,đôi
khi lại mang trên mik đôi cánh màu đen lấp lánh. Mọi hình ảnh đều trong
tâm trí cô.
Yumi tiến lại gần Kito, đưa tay sờ lấy khuôn mặt, mái tóc, sống mũi…..rồi
bật khóc nức nở….
- Anh…em nhớ anh…
CẢ bốn kẻ đều hóa đá. Riêng Kito sững sờ nhất, không thốt nổi câu gì.
“Con bé đã bảo rằng nó nhớ mik sao. Ôi quỷ thần hai vai làm chứng cả đời
con sống ngay thẳng chỉ chung tình với Kasumi . Cớ sao lại đào đâu ra một
con bé nói em nhớ anh thế này.”
Gasun thì bất ngờ hỏi nhanh:
- Cậu gặp con bé rùi hả Kito
Kito không thốt nổi lời, giơ tay lên cao vẻ theef thốt rồi lắc đầu.
Sẵn đang bực mik với Kito, Kahanda đánh tiéng:
- Hừm…tình yêu thế này sao..thế mà có kẻ dám lớn tiếng quả quyết với
ta một lòng chung thủy cơ đấy..ko bik xấu hổ.
- Kahanda..ta chưa bao giờ làm trái , nên chẳng việc gì phải xấu hổ.
Kito quả quyết.
Yumi kéo hắn quay lại đối diện với mik rồi nói:
- Anh..sao mấy đêm nay anh không đến với em..
( OH MY GOD……WHAT?????????????/)
From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
RumielAngel
  • Bài viết: 95
  • Gia nhập: 09-10-2019
Chương 19
- HẢ.a……..a…….
Bây giờ thì tất cả ai tồn tại trong tòa lâu đài này đều phải há hốc mồm khinh
ngạc. Kể cả con muỗi đang say sưa bay vo ve cũng chấn thương sọ não đâm
đầu vào tường khi nghe câu nói.
- Kito…em gái ta mới 14 tuổi….ngươi…Gasun bực tức hét lên.
- Miệng nam mô bụng một bồ dao găm…nhìn cái mặt đâu đến nỗi nào
mà..chẹp…chẹp…….Kahanda nhếch môi khinh bỉ, lạnh lùng ném cho
hắn một câu.
- Ôi ..cậu…….không ngờ…….Chỉ may là mik không có em gái nhỉ, đc
mỗi bà chị chua ngoa ko ai thèm rước.Takashi lắc đầu.
- Ngươi…..đồ cầm thú..đồ mặt người dạ quỷ…lòng lang dạ sói…..Ôi
tiểu thư…..người người….ôi..ôi…vú già này vô dụng mà …Ông trời
ơi…sao ông lại sinh ra kẻ hiểm độc như thế này. Bà ** già lăn lộn khóc
lóc trên sàn.
Kito giờ hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu.
- Tôi ..tôi..tôi ..không làm gì..mọi người…..nghe tôi…tôi….
Kito vội vã đẩy con bé ra để lao ra giải thích. Nhưng, tiếc quá, ông trời hok
thương hắn. Yumi thấy hắn đẩy ra thì ôm chặt cứng, khóc thét lên.:
- Anh….anh…anh đừng đi mà…..Em còn nhớ anh nhiều lắm mà…Anh
đi thì em sẽ không sống nổi mất…
( Hix..hix..kiểu này Kito nhà ta khó thoát^^.Ai là fan của Kito xin đừng ném
đá Puki..hix..)
Kidosun vội vã bế Kasumi lao nhanh lên đỉnh núi. Chỉ có nơi đó con bé mới
thoát xác đc hoàn hảo nhất…Và nơi đó từ lâu vốn dĩ đã thuộc về người ấy.
Trên đỉnh núi, ẩn hiện trong những đám mây trắng bòng bềnh một tòa lâu
đài mọc trắng nguy nga. Nó không lớn như tòa lâu đài dưới chân núi nhưng

nó lại vô cùng tinh xảo, tinh khiết như một đóa hoa bách hợp mọc buổi ban
mai còn đẫm sương sớm. Ánh trăng mờ ảo sau mây càng làm cho nó trở nên
thu hút hơn bao giờ hết.
Cánh cửa được mở ra, bên trong toàn một màu trắng. Những cánh hoa thiên
thảo đc rải khắp sàn nhà. Vô số lẵng hoa bách hợp đc trải dài quanh các dãy
hành lang. Những khu vườn mini toàn hoa hồng bạch đc trưng đầy trên các
cửa sổ. Một tòa nhà vs cách thiết kế vô cùng độc đáo.
- Đây là nhà của em. Angel ak..
- Còn đây là phòng của em nhưng chúng ta sẽ tham quan nó sau bởi có
một nơi chúng ta cần đến cấp thiết hơn nhiều.
Hăn bế nhanh con bé bước lên lầu cao nhất cuả tòa lâu đài. Nơi đây không
ngoa nếu ta gọi nó là thiên đường.
Chiếc giường màu trắng hình tròn đc đặt giữa phòng. Dưới nền đc lát bằng
những tấm kim cương đc thảo thành một cánh đồng hoa . Tường nhà mềm
mãi bởi những lớp lông màu trắng muốt, êm ái….
Kidosun đặt con bé xuống giường..và ấn nút tắt đèn. Đêm tối bao trùm
quanh phòng. Ngay sau đó, mái vòm trên đỉnh tòa nhà được mở ra. Mặt
trăng đẩy nhanh những đám mây u ám đi, hào phóng tỏa ánh sáng đến muôn
nơi rồi thu lại chỉ tập trung vào một chỗ. Trời đất tối sầm lại . Chỉ duy nhất
một nơi sáng bừng lên.
Ánh trăng chiếu thẳng xuống một cô gái nằm trên giường hay chính cô gái
đã hút anhý trăng về phía mình.
Bing…boong..bing….boong….
Kidosun mỉm cười:
- Đến lúc em phải đối mặt với tất cả rồi.
Kasumi được nhấc hẳn ngươì lên khỏi giường, bay lơ lửng trong không
trung. cHiếc vòng cổ bay ra, hóa thành hình bát quái cho con bé đứng lên.
Như đc lập trình sẵn, con bé nửa tỉnh nửa mê bước chân vào tâm vòng xoáy.
Một cơn lốc, vòng bát quái xoay nhanh dần đến khi đạt tới cực điểm nó
quay chậm lại. Bỗng từ đâu một con báo trắng hiện ra chiếu thứ ánh sáng
màu đỏ vào cơ thể Kasumi.
Vòng bát quái ngừng quay, con bé đc nâng cao hơn tới gần mặt trăng. Từ hai
vai con bé lóe ra thứ ánh sáng chói mắt. Kidosun vội vã che mắt lại, hé mắt
ra nhìn. THứ gì đó đang cố sức ngoi ra từ vai Kasumi. Một thứ gì dó màu
trắng sáng…
Hơn ba mươi phút trôi qua, thứ đó đã thành hình. MỘt đôi cánh trắng chưa
đủ lớn nhưng đã đủ sức để nâng con bé lên cao.
Vòng bát quái thu nhỏ và ánh trăng hút lên cao. Tia sáng lóe lên trên vầng
trán con bé.
Kasumi ngã xuống giường, kidosun chạy lại đỡ lấy con bé. Trên trán
Kasumi biểu tượng mắt trăng cùng với dấu hiệu nữ vương đc ấn định.
Bỗng con bé mở mắt ra, nhìn hắn ngạc nhiên:
- Ngươi là ai?
- Anh là chồng chưa cưới của em.
- Ta là ai?
- Em là Kasumi, vk của anh.
- THế sao tôi lại ở đây.?
- Vì em đang phải tiếp nhận sắc lệnh của trời đất.
- Người thân của ta đâu??
- Em..chưa bào giờ có người thân ngoài anh ra.
Đẩy mạnh Kidosun nằm xuống giường. Kasumi trườn lên người hắn, đôi
mắt chuyển sang màu đỏ. Miệng thở dố lộ ra dôi răng nanh non nớt, hấp tấp
nói:
- Máu…máu..máu..ta càn máu tươi..ngươi là chồng ta phải không.
Ngươi sẵn sàng cho ta máu chứ.?
- Hãy lấy bao nhiêu mà em muốn.. anh luôn sẵn sàng
Nhanh chóng cúi người ôm lấy cổ Kidosun, ngoạm một cách vụng về vào cổ
hắn. Hăn khẽ nhăn mặt, đẩy nhẹ Kasumi ra rồi vòng tay ôm con bé vào lòng,
ôn tồn:
- Có lẽ anh cần phải dạy em cách hút máu. Em hút thế này chắc anh
không chết vì mất máu mà là vì đau quá. Tạm thời sẽ là thế này nhé.
Nói rồi, cúi đầu cắn vào cổ tay hắn. Máu chảy thành dòng, một màu xanh
ngọc bích của huyết thống tôn quý. Được một lúc, hắn tìm cách truyền máu
qua miệng cho con bé rồi tiếp tục công việc như một con ong thợ cần mẫn.
Kasumi thoải maí nằm trên giường chờ đợi. Ánh mắt mê hoặc nhìn Kidosun:
- Đúng là…máu của ngươi rất ngon……
- Rất hân hạnh đc phục vụ nàng. Kidosun cúi người hôn nhẹ.
- Rất ngoan a……ta không ngươi có thật lag ck ta hay không……
- ……..Kidosun sửng sốt.
- NHưng..từ giờ phút này..NGƯƠI là CỦA TA
Trong khi Kito đang dở khóc dở cười với con bé Yumi thì Kahanda và
Takashi cố gắng tìm cách tháot khỏi vòng vây dể đuổi theo Kidosun
Bùm…….
Một tiếng động lớn vang lên kèm theo đó là ánh chớp rực sáng cả bầu trời.
Tất cả yên lặng nhìn về nơi phát ra tiếng động..
Một vầng hào quang sáng rực bao quanh toàn bộ ngọn núi. Trên cao, mặt
trăng ra sức tập trung nguộn ánh sáng xuuóng vật thể lạ lơ lửng trên không
giữa quầng sáng.
NHư sực tỉnh, Kahanda mặt trắng bệch, môi mấp máy không nên lời:
- Không ổn rồi…không thể như thế được…
-
Vốn khá là điềm tĩnh nhưng khi nhìn thấy biểu lộ cuat Kahanda, Takashi
cũng lo lắng quay sang:
- Chuyện gì??
- Chúng ta cần phải ở bên con bé ngay lập tức ….nếu không …
- Tại sao??Takashi thắc mắc
- Giây phút Kasumi trở vè nguyên trạng vampire, con bé sẽ quên đi tất
cảmọi thứ,. Người xuất hiện ngay bên cạnh con bé khi nó mới mở mắt ra
sẽ là người nó tin tưởng nhất
- Vậy thì phải khẩn trương lên….Takashi giật mik.
Cả hai vội vã hướng cánh rừng mà chạy. Trên mặt họ những nỗi lo sợ mơ hồ
bỗng chốc quặn lên, đau đớn.
NHững lời nói của Kahanda như giáng một đòn mạnh vào trái tim
Gasun…Quên ư……Hắn như người mất hồn nhìn về khoảng không trên
đỉnh núi. Trái tim hắn như muốn vỡ vụn ra thành muôn ngàn mảnh….Rốt
cuộc điều gì đang xảy ra với hắn thế này….Từ nhỏ, hắn chỉ nhạn được sự
coi khinh của người cha, ông chưa bao giờ nhìn với hắn bằng ánh mắt yêu
thương mà chỉ sự ghẻ lạnh. Chỉ có mẹ ngày ngày chăm sóc hắn nhưng mẹ
rời xa hắn rồi..hắn cô độc..Chỉ đến tận bây giờ, hắn mới gặp đc người con
gái khiến hắn yêu thương, khiến hăn scó thể một lần nữa nở nụ cười, khiến
hắn cos đc những giấc ngủ ngon… Chẳng lẽ lại một lần nữa hán lại buông
tay..Chưa bao giờ hắn cảm thấy mik bất lực đến vậy.. Người con gái hắn yêu
giờ sắp sửa rời xa hắn.và có thể sẽ không còn biết hắn là ai.., Hắn phải làm
gì bây giờ. Nhìn bóng hai người vừa mất hút trong cánh rừng rậm..Cõi lòng
tan nát…..Liêu jrằng có còn kịp hay không. Hắn quỳ sụp xuống sàn nhà.
Bàn tay nắm lấy vòng tay trên cổ, thầm cầu nguyện
“ Mẹ,,,con có thể…hay không??”
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, viên ngọc thạch tím rực sáng lên, nhiệt
độ tăng vọt khiến Gasun vội vã buông tay. Viên ngọc lơ lửng trong khoảng
không rồi bay vút vào cánh rừng rậm. NHư hiểu ra, hắn vội vã lao theo.
Viên ngọc bay đến đâu sáng rực nơi ấy, Gasun thoăn thoắt lao về hướng lâu
đài.
Kito thì khổ sở không thẻ thoát khỏi con bé Yumi, hắn tức tối quát lên, tay
chỉ hướng ngược lại vs con bé :
- Kidosun…cuối cùng ngươi cũng chịu đối mặt với ta..
Yumi hoảng hốt vội vã buông Kito ra. Anh hai cô rất ghét cô tiếp xúc vs
người lạ, cô nvừa quay người ra sau:
- Anh…..
NHưng không có ai ở đó. Vội vã quay người lại thì Kito đã biến mất.. Kito
đắc thắng lao nhanh ra khỏi tòa nhà. Khẽ búng tay, đôi cánh đen dang rộng
trên vai hắn
- Let’s go….Đi giải cứu công chúa nào… Sẽ có trò hay để xem
mà..Ha…ha
Khi Takashi và Kahanda lao tới lâu đài, ánh trăng đã tắt hẳn. Hai kẻ nhìn
nahu muôn vàn đau khổ. Thế nhưng ko thể lùi bước.
Takashi lùi lại lấy đà, hướng thanh kiếm vào cánh cửa. Cánh cử lập tức vỡ
nát, cả hai bước vào. Sửng sốt chính là cảm xúc hiện tại. Cả hai đều choáng
ngợp trc căn phòng chỉ duy nhất vs một màu trắng tinh khiết. Kahada vội vã
gọi lớn:
- Kasumi..em ở đâu????
Và rồi cả hai ngửi thấy mùi máu. MỘt mùi máu thuần huyết chỉ người có
thiên mệnh nắm giữ vị trí nữ hoàng hoặc chúa tể.
Vậy…lẽ nào…..
Takashi và hắn đưa mắt nhìn nhau rồi hướng nơi phát ra mùi máu.
Hình ảnh Kasumi nằm trên giường, người dựa hẳn vào Kidosun và trên
miệng hắn còn xanh màu máu tươi…nhỏ giọt…Kahanda đứng ko vững, ánh
mắt long lên, như một con hổ bị thương :
- Kidosun………..Ngươi đã làm gì em gái ta…Ta quyết một phen sống
chết vs người..
- Anh rể…làm gì anh phải nóng như vậy…Dù gì chúng ta cũng là
người một nhà mà..
Kidosun nhìn Kahanda mỉm cười, tay nhặt lấy chiếc khăn tay nhẹ lau bờ môi
nhuốm máu.
- Anh rể…….Nực cười…Một kẻ giết mẹ ta mà còn có đủ tư cách để lấy
em gái ta sao..
- Gọi ngươi là anh rể cũng chỉ l;à cho phải phép……không gọi cũng
chả sao.. DÙ gì cô ấy cũng không nhớ các ngươi là ai…Chỉ biết ta là
chồng cô ấy..ha.ha
Hắn nhoài người hôn hẹ đôi môi Kasumi. Kahanda tức giận nhìn hành động
trắng trợn ấy….
- Không bao giờ..Kasumi không bao giờ quên ta..Càng không thể quên
kẻ đã giết cha mẹ nó…
- ỒN ào quá…Kasumi bật dậy hét lên, đồng thời ngồi thẳng………Có
để cho ta ngủ không thì bảo…
Cùng lúc đó…
Rầm….
- Kasumi……nhok kon ..ngươi ở đâu…Gasun thất thanh hét lớn…..
- Im lặng..con bé tức giạn hét lên…..Cả người rực ánh lửa, đôi cánh
nhô ra dang rộng
Cả ba sửng sốt nhìn người con gái trước mặt
Kidosun đúng dậy, vội vã ôm con bé vào lòng, vuốt ve
- Kasumi nàng cần học cách kiềm chế cảm xúc…chỉ là ồn chút thôi
mà….
Con bé thu dôi cánh lại ngạo nghễ nhìn ba kẻ phía dưới:
- Các ngươi là ai?
- Thật sự em không nhớ sao??/ Kahanda đau đớn hỏi lại, giọng lạc hẳn
đi.
- Thế ta lừa các ngươi chắc..Con bé lạnh lùng, hai hàng mi nhíu lại.
- Ta là anh trai em..
- Anh trai…hơ ..ta không có
- Hắn đã lừa em
- Nhưng ta tin hắn
Gasun thở dfài, chân tiến về phái trc
- Kasumi, cô có quen ta không?
- Có…con bé thảnh nhiên trả lời
- Sao lại.?????Kidosun sửng sốt nhìn con bé.
- Thì ngươi đanmg đúng trc mặt tôi đấy thôi…sao bảo không biết đc.
Con bé ngây thơ nhìn 4 kẻ …( giả vờ đó)
- Hưm…….đúng là Kasumi. Đúng là cái đồ não không phát
triển..Gasun nhếch mép nói khích
- Vâng..cái não tôi không tốt nhưng còn hơn ối kẻ. Con bé cũng vô tư
đáp lại
“ CÁ đã cắn câu” Gasun nghĩ thầm “Bé con…bắt đầu test IQ nhá”
-Cô mà cũng có não sao ta???
-Có kẻ ngu như anh mới ko có
-Cái não cô may ra hơn đc con Ross chút đỉnh chứ đem so sánh vs ai đc
- Cái não của Ross mấy kẻ mơ còn không vs tới
Với cái não đc tí bằng hạt nho như cô thì biết Ross là ai
Con bé ngửa đầu lên trờig cười sảng khóai
-Ross đương nhiên là mèo kưng của ta.. Từ khi sinh ra nó đã luôn bên cạnh
ta. Cái đồ não không phát triển hỏi toàn câu ngớ ngẩn
- Bây giờ thì trông cô cáo già lắm, còn khi đứng trc Misun thì co vòi lại là
sao…
- Gì????Ta co vòi???ngươi đùa ta chắc..Tính của ta vốn ăn miếng trả
miếng..
- Ngáng chân chỉ là bước dạo đầu..nếu không vì Ka….
chợt thấy mik nói hớ điều gì, con bé im bặt ngó lên trời huýt sáo
- Có vẻ ấp úng nhỉ???
- Hơ……hơ..có gì đâu…ta thấy nói chuyện vs ngươi chán quá.
- Cô định nhắc tới Ka gì đấy
- Tai thính ghê..ta bảo trời nóng muốn uống coca co la
- Hình như là Kasama thì đúng hơn..
- What??????????????????
Cón bé trơn tròn mắt nhìn, Gasun thì vênh mặt cười đắc thắng. Takashi quay
lại đối mặt vs Gasun nhìn khó hiểu:
- Cậu nói thế là ý gì???
Kahanda trầm ngâm;
- Vậy chẳng lẽ………………
Kasumi nhanh chóng lấy lại thế chủ động của mik:
- Ha..ha…xin phép cho ta hỏi Kasama là ai thế?????
- Là chị gái song sinh của em….Kahanda thẳng thừng lên tiếng.
- Vậy thì xin lỗi thưa ngài…tôi không Có ngươpì thân.
Gasun rút trong túi áo ra một chiếc lắc tay màu bạc, xoay xoay trên ngón
tay..
- Vậy thưa cô Kasumi , cô có thể nói cho tôi biết cái này của ai
không???
- Hơ….hơ…đồ của ngươi sao lại hỏi ta??//
- Ha…ha…..Kasumi ơi, cô làm tôi thất vọng quá. Trình độ nói dối của
cô mà dám đem ra đấu vs tôi sao….
- Vậy thưa ngài Gasun đây..tôi phải học hỏi ngài thế nào
- Vậy thưa Nữ hoàng..tôi đã giới thiệu tên tôi với cô chưa
- Hả…ta..ta..con bé giật mik lúng túng
- Và thưa…nữ vương thứ đồ này là tôi lấy của cô..
- Ta…………..
- Và tại sao cô biết đc tất cả mọi thứ trong khi lại tỏ vẻ không biết cái gì
Bộp…bộp….
- Khá khen cho ngươi..Gasun…ngươi thông minh đấy….
Kito từ trên cao bay xuống, cười vang.
- Kito…ngươi xử lí đi..ta ngủ…..

From Thiên Thần with love 😇 Được bay lượn quả là một cảm giác tuyệt vời ❤
Di chuyển  
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
  • Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.